HỒI 3
Thiên binh dũng mãnh xuống biên cương

     ý Huyền cuống cà kê, cái bóng đen khổng lồ đằng sau càng lúc càng lớn, tiếng vỗ của ba đôi cánh xương càng lúc càng vang, rõ ràng quái thú đã dần làm quen trở lại với cử động thân thể, nên di chuyển thoái mái hơn.
Cũng may quái thú không biết phép thuật, bản lĩnh lại có hạn, chứ không nó quạt một trận gió thì mình chỉ còn nước nhắm mắt chờ chết. Lý Huyền vừa mới nghĩ thế thì một trận cuồng phong nổi lên. Gã hấp tấp ngoái đầu, trông thấy giữa sáu chiếc cánh của quái thú cuộn lên hàng loạt xoáy cát, sự mênh mang của đại mạc dường như đều đổ dồn vào trong đó. Ba đôi cánh cứ một chập lại một mở, tạo ra mấy vòi rổng khổng lồ, sầm sập tiên tới. Lý Huyền táng đởm kinh hồn, rú lên một tiếng, dốc sức chạy thục mạng.
Vòi rồng gầm rít, nổ bùng bùng đằng trước đằng sau Lý Huyền. Bị cơn cuồng phong hung hãn đẩy dúi dụi, gã luôn mồm gào thét. Những viên đá vụn được sức gió, đâm chỉ chít vào người Lý Huyền.
Lý Huyền chạy đến đâu, những giọt máu rớt xuống đến đấy…
Đúng là chạy trối chết…
Giữa lúc hoang mang, nơi chân trời đằng xa bỗng xuất hiện một ốc đảo xanh tươi…
Một rừng đá khổng lồ vươn cao chất ngất, bị gió cát ngàn năm mài mòn thành những hình dạng vô cùng kỳ quái, vây bọc lấy ốc đảo. Cũng nhờ rừng đá này ngăn chặn gió cát ào ạt xung quanh, ốc đảo mới tồn tại được.
Cây cối xanh tươi lặng lẽ sinh sôi. Một dòng suối nhỏ luồn qua chính giữa ốc đảo, tiếng nước chảy trôi róc ra róc rách.
Đây không chỉ là một ốc đảo, mà còn là một hòn đảo cứu mạng.
Lý Huyền phấn chấn reo vang, lếch thếch ẵm Thạch Tử Ngưng lao thẳng vào ốc đảo.
Thiên thư biến sắc kêu:
- Không được vào!
Nhưng đã đến thời điểm sống chết Lý Huyền còn để ý gì nhiều, gã ngồi bệt xuống bãi cỏ xanh mướt, thở hồng hộc. Tuy được Thần Hành Vạn Lý hỗ trợ, nhưng trận chạy nước rút vừa rồi cũng hút đi toàn bộ sức lực của Lý Huyền. Không ai bắt được gã chạy thêm bước nào nữa.
Con quái thú ngửa mặt gào rống, húc đầu vào rừng đá. Rừng đá khổng lồ rung chuyển, những ngợn đá có đường kính rộng đến mười mấy trượng gần như gãy vụn. Nhưng ngoài những ngọn đá mười mấy trượng còn những ngọn đá hơn hai mươi trượng, ngoài những ngọn đá hai mươi trượng còn những ngọn đá hơn ba mươi trượng, con quái thú tuy mạnh mẽ, song vẫn chưa đủ sức húc gãy toàn bộ số đó. Và dẫu nó có tới ba đôi cánh, nhưng tại thân mình quá to lớn nên không thể bay cao đủ để vượt qua các chòm đá. Cũng không thể chui lách qua các khe đá được.
Đây có lẽ cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến gió cát chưa nuốt chửng được ốc đảo. Chứ nếu bọn quái thú xông vào giày xéo một trận, thì ốc đảo kiểu gì cũng bị sa mạc hoá mất rồi.
Lý Huyền thở phào, nằm sấp xuống bên sưỡì uống mấy ngụm nước. Nước suối ngọt ngào mát lành, uống xong tinh thần phấn chấn, thấy môi Thạch Tử Ngưng khô nứt, Lý Huyền bèn vốc ít nước chấm lên môi cô. Thạch Tử Ngưng trước sau vẫn không tỉnh.
Lý Huyền thở dài, lại ẵm cô dậy, đi sâu vào trong ốc đảo.
Trước khi nghĩ ra cách giải quyết, tốt nhất là nên tránh thật xa con quái thú kia.
May thay ốc đảo cũng rộng, tầm mắt phóng được rất xa, nhìn mãi không thấy tận cùng. Lý Huyền men theo dòng suối đi hơn một canh giờ, phía trước bỗng hiện ra một hồ lớn.
Nước hồ long lanh trong vắt, y hệt viên minh châu khảm giữa vùng cây cỏ xanh tươi, một khu rừng trải dài như vành trăng ôm quanh mặt đông bắc hồ, giống nàng công chúa yêu kiều của một cổ quốc sa mạc đang uể oải nằm trên chiếc sập êm ái.
Lý Huyền nhìn cái hồ, bỗng thấy lòng choáng váng. Dường như kiếp trước gã đã đi qua nơi này, cái hồ sao mà quen thuộc, quen thuộc đến nỗi tim gã nhói đau.
Lý Huyền ngẩng đầu. Rừng đá trải dài đến hồ thì chụm thành một dãy núi cao vách thẳng đứng. Trên vách núi ấy hình như có chữ.
Lý Huyền giật mình, nhẹ nhàng đặt Thạch Tử Ngưng xuống thảm cỏ bên hồ nước, rồi tiến về phía vách đá. Gã mang máng cảm nhận gã lại sắp tìm hiểu thêm được về kiếp trước của mình. Trái tim gã đập thình thịch, gần như nôn nóng. Gã có thể tìm biết được khuôn mặt ấy không? Có thể vén được tấm mạng che của số mệnh kiếp trước không?
Dãy núi đá khổng lồ chạy sâu vào trong hồ, đứng chênh chêch với khu rừng vành trăng, rồi đâm xéo vào một mé hồ. Tựa như bị thần linh thời thượng cổ dùng một chiếc búa trời phạt thắng xuống đến đây vách núi sựng lại thành một vách đá trơn nhẵn bóng loáng, hệt như tấm gương sáng để thần nữ sau khi tắm ở hồ thì lên soi.
Những dòng chữ nọ, chính là khắc ở vách đá này.
Lý Huyền chạy đến gần, ngẩng mặt nhìn thi thấy hai hàng chữ lớn bay bướm: “Định Viễn gặp Thừa Hương công chúa ở đây, muốn đời ngàn kiếp, mãi không xa lìa”.
Nét chữ rắn rỏi mạnh mẽ, cứng cáp phóng khoáng, tỏ rõ khí chất anh hùng tung hoành trên đại mạc. Nét nào nét ấy ăn sâu vào đá, phải sâu đến một thước, hiển nhiên là khắc bằng một dụng cụ cực sắc, mà đi rất trơn tru, hoàn toàn không ngập ngừng ở bất cứ chỗ nào.
Lý Huyền kinh hồn, không ngờ nổi kiếp trước đao pháp của mình lại ghê gớm đến mức ấy!
Vết đao phản chiếu ánh nước long lanh trong hồ, khiến mười bảy chữ như phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Nghĩ thế nào, Lý Huyền lội nước đi xuống, bước tới vách đá ấy.
Chữ ngoài cùng cách bờ không xa, Lý Huyền chỉ đi một thoáng là tới. Gã nhìn con chữ, lòng trào lên một cơn thôi thúc, muốn sờ vào lời thề mà kiếp trước minh đã lập ra.
Hào khí và tình cảm của Định Viễn hầu, Lý Huyền kiếp này không tài nào sánh được.
Liệu gã có thể tiếp nối được lời thề thiên thu vạn kiếp này chăng? Lòng đầy dằn vặt, Lý Huyền chậm chạp giơ tay, áp lên hàng chữ.
Mười bảy chữ chợt toả lên một thứ ánh sáng dịu dàng, rồi đột ngột, cùng rung chuyển như động đất dưới lòng bàn tay Lý Huyền. Trong lúc đầu óc váng vất, gã thấy cảnh tượng trước mắt đã thay đổi.
Gã như trông thấy mình đúng với người con gái nọ, quỳ bên mặt hồ, dõng dạc nói ra lời thề đó. Hào khí ngập lòng, gã cười nói với người con gái:
- Trời đất làm chứng, tấm lòng của Định Viễn la đối với nàng mãi mãi không thay đổi.
Đoạn gã tung mình lên, thanh Định Viễn hoá thành một dòng ánh sáng, bay lượn quanh thân, khắc vào vách đá hai dòng chữ mà gió cát không tài nào xoá mờ được.
Đó chính là đao pháp mà bình sinh Định Viễn tâm đắc nhất, chàng dùng để khắc ra lời thề mà cả đời chàng trân trọng.
Định Viễn đáp xuống, cầm lấy hai bàn tay nõn nà của người con gái. Chàng và nàng nhìn nhau cười, đều cảm thấy bình an vui vẻ, tưởng chừng đời này không còn mong cầu gì nữa.
Chàng còn nhớ mình từng cưỡi ngựa cầm đao, thống lĩnh có ba mươi sáu thiết vệ vào Tây Vực, muốn bình định xong năm mươi nước để tạo nên công tích rõ ràng. Nhưng năm mươi nước tự do đã lâu, không chấp nhận Hán hoá. Không thương lượng được. Định Viễn giận dữ khiêu chiến ba mươi quốc sư của năm mươi nước. Đó là một trận huyết chiến.
Bằng đao pháp tuyệt luân, Định Viễn liên tục đánh bại mười một cường địch, đánh cho đối thủ kinh hồn táng đởm. Nhưng cũng chính vì vậy mà lòng hận thù của tất cả các nước Tây Vực đã bị kích động, bốn vị quốc sư cùng hợp lực thi triển phép Kim Cương Uy Mãnh, hoá thành Kim cương Bổ tát đại uy đức, quyết chiến một trận với Định Viễn, đánh tan đao khí của chàng, đánh bật xuống chín tầng Yêu Đô.
Chín tầng Yêu Đô ấy là thánh địa của Tây Vực, gói gọn trong cát vàng trải dài vạn dặm, dưới vòm không mênh mang. Định Viễn lăn vào hoang mạc, trải bao khốn khổ mới bò được tới ốc đảo này, được Thừa Hương công chúa giá lâm nơi đây cứu mạng. Hai người vừa gặp nhau đã quyến luyến đắm say. Nhờ sự săn sóc chu đáo của Thừa Hương công chúa, những vết thương của chàng dần dần khỏi.
Hai người thề nguyện sẽ không bao giờ xa nhau.
Thừa Hương công chúa giải thích cặn kẽ với Định Viễn về phong thổ và tâm tính người Tây Vực, khuyên chàng nên dùng trái tim nhân từ để chăm lo dẫn chúng chứ đừng dựa vào sát phạt võ lực để chinh phục. Được công chúa giúp đỡ, tính bạo ngược của Định Viễn dần dần tiêu giảm, sự hung hăng hoá thành hùng tâm, thanh đao không còn phô trương vẻ sắc bén và tàn nhẫn nữa. Kết hợp nhuần nhuyễn cả cương lẫn nhu, cân bằng cả nội tâm và ứng xử, võ công của chàng cũng thăng tiến thêm một bậc.
Sau đó, Định Viễn theo công chúa đi khắp các nước lớn nhỏ vừng Tây Vực, vung thanh đao của mình trừ ma diệt quỷ, cứu khốn phò nguy. Bốn năm trôi qua. Chàng đã chém hạ vô số yêu ma, danh tiếng lấy lừng khắp năm mươi nước miền biên cương, cuối cùng, được công chúa thuyết phục, liên minh năm mươi nước đã thấu hiểu tâm lòng của Định Viễn, sẵn lòng để chàng dẫn dắt về quy phục nhà Hán. Nhưng họ ra điều kiện là Định Viễn phải tiêu diệt được Tam Sát Quỷ Độc Đại Ma Thiên.
Tam Sát Quỷ Độc Đại Ma Thiên đứng đầu bọn yêu ma ở Tây Vực. Nó có ba đôi cánh, một đôi cánh gió. một đôi cánh lửa, một đôi cánh cát. Ba đôi cánh cùng chớp động thì trời đất u ám, nhật nguyệt tối tăm. Thân hình nó cao lớn vô cùng, đầu tới chín tầng mây, đuôi thòng xuống hoàng tuyền địa ngục. Nó lắc lư một cái là trời long đất lở, núi đổ thành xiêu.
Năm mươi nước miền Tây Vực tuy đều có quốc sư, nhưng không ai dám đấu với Tam Sát Quỷ Độc Đại Ma Thiên. Mỗi năm vào ngày mùng Ba tháng Ba, Đại Ma Thiên tỉnh dậy khỏi giấc ngủ sâu, các nước đều phải chuẩn bị bảy cặp đồng nam đồng nữ, cử hành lễ hiến để Đại Ma Thiên trở lại giấc ngủ. Bởi vậy, nếu không trừ Đại Ma Thiên, Tây Vực không bao giờ có ngày bình yên.
Định Viễn nghe kể, mắt trợn to muốn nứt. Bàn bạc với công chúa xong, chàng trở lại ốc đảo, chuẩn bị tiêu diệt Đại Ma Thiên.
Lúc này, Phong Hoả đao pháp của chàng đã đến mức xuất thần nhập hoá, nhưng muốn giết được một con quái thú tu luyện vạn năm thì vẫn chưa đủ lực. Cuối cùng, chàng lên kết hoạch dụ Đại Ma Thiên vào Cửu Thiên Phong Ma trận, mượn lửa địa cực nằm sâu dưới hoang mạc để thiêu đốt hết da thịt của Đại Ma Thiên, rồi dùng đao chém đầu nó, chấn nát nguyên đan của nó, mới tiêu diệt được con ma thú này.
Đó là những ngày tháng biết bao huy hoàng…
Định Viễn và Thừa Hương cùng nhau đi khắp nơi, trừ diệt yêu quái. Nếu không có lời khuyên nhủ và thuyết phục của công chúa, làm sao chàng có thể lập được công danh rạng rỡ ngàn đời như thế? Trong công danh của chàng, ít nhất một nửa là của công chúa Thừa Hương…
Bao nhiêu lần, họ nắm tay đứng trước vầng tà dương, nhẩm lại lời thề bên nhau, nhưng bây giờ, lời thề ấy đã hoá thành bụi, thành đất, bị gió cuốn đi mất rồi…
Sang kiếp khác, lời thề còn tồn tại nữa không?
Lý Huyền chậm chạp thu tay về, trí óc choáng váng bởi vô vàn mảnh vụn của ký ức kiếp trước. Cát vàng bạt ngàn, như tình vời vợi…
Gã thậm chí không nhớ được dung nhan đằng sau tấm mạng sa ấy, nói gì đến thề ước dài lâu.
Sau khi đầu thai, gã đã phụ bạc tất thảy.
Như kiếp trước, Lý Huyền cũng quỳ xuống trước Ma sơn, dõi mắt nhìn Thừa Hương công chúa bước vào chỗ chết.
Đó là gã đấy ư?
Nam tử vô tình bạc nghĩa ấy mà là gã?
Nam tử vì công danh sự nghiệp, vì chúng sinh thiên hạ, giương mắt nhìn người yêu dấu bước vào đàn tế Ma sơn mà là gã?
Lòng Lý Huyền trào lên một nỗi đau đớn quằn quại hệt như bị hàng đàn rắn độc xâu xé tâm hồn. Gã sẵn sàng lãnh chịu hình phạt này, chỉ cần được nhận một đáp án, chỉ cần trông thấy gương mặt trong cõi luân hồi ấy mà thôi.
Tiếng gầm rít lồng lộng của quái thú xuyên qua rừng đá, truyền vào sâu trong ốc đảo. Lý Huyền sực hiểu ra, con quái thú này chính là những gì còn lại của Tam Sát Quỷ Độc Đại Ma Thiên, không rõ vì sao nay thức tính. Nếu đánh bại nó, có lẽ gã sẽ biết được dung nhan ẩn sau tấm mạng sa của công chúa Thừa Hương.
Biết được rồi, gã sẽ vượt hết trăm sông ngàn núi, vượt qua một cõi luân hồi nữa, để tìm bằng được nàng.
Nhưng không nắm được một đạo pháp thần thông nào, hành trang chỉ có một quyển Thiên thư đãng trí vô biên, làm sao Lý Huyền đánh bại được bộ xương Đại Ma Thiên hùng mạnh kia đây?
Một tiếng thở dài khẽ khàng lướt qua dãy đá khổng lồ. Trùng đồng xoay chuyển, chăm chú quan sát cánh tượng thê lương giữa ốc đảo.
Từ những vết đao khắc, ánh sáng lờ mở của dòng chữ thế nguyên phản chiếu vào đôi con ngươi cuộn xoáy của gã, trái tim khô héo từ lâu của gã bỗng trở nên hứng thú, gã không kìm được phải phán đoán, rốt cục Lý Huyền sẽ làm thế nào?
Con người là một loại sinh vật kỳ quặc, thường cảm thấy mình có kiếp trước kiếp sau, nhưng đúng là có ư?
Vết khắc trên vách đá. quả thực đang tồn tại. Định Viễn đao quả thực đã từng ngạo nghễ cắm trên mặt đất. Nhưng hồn phách đang bay lượn trên vách đá kia đúng là bóng dáng Lý Huyền ư? Bàn tay nắm Định Viễn đao đúng là bàn tay của gã ư?
Tinh duyên kiếp trước, sang kiếp này liệu còn là tình yêu nồng nhiệt?
Số mệnh và luân hồi, ảo và thực, mấy người có thể phân biệt được đây?
Gã cười héo hắt, chỉ mình gã là có thể xoay chuyển được tất cả những điều này mà thôi.
Bởi vậy, người đời gọi gã là Tâm ma.
Cũng chỉ qua bàn tay gã, luân hồi hư vô mới trở nên chân thực đến thế, kiếp trước kiếp sau mạch lạc như một quyến sách, để gã tuỳ ý lật giở bất cứ trang nào. Cũng bởi thế, gã có thể tạo ra một cuộc đời khác hẳn mọi người.
Mỗi kẻ địch đều là một dòng chữ trong trang sách gã giờ, gã lấy luân hồi làm lò rèn, ảo tưởng làm dùi đục, tạo ra câu chuyện của họ. Lấy mộng đẹp hoặc ác mộng đào bới lên ánh sáng nguyên sơ ẩn náu đâu đó ơong đáy sâu tâm linh họ.
Sau đó, chính tay dập tắt.
Đế rồi cảm nhận sự hân hoan vì tự tay đập tan đồ chơi mà mình thích thú nhất, đồ chơi được tạo ra lúc mình khéo léo nhất. Lúc ấy, mỗi xúc cảm của kẻ địch đều lan sang gã, khiến gã cảm nhận được tính chân thực của sự tồn tại.
Lúc ấy, gã có thể rơi nước mắt, vì một cuộc sống sắp tiêu tan.
Và kéo theo sau, chính là cái chết.