HỒI 25
Mây trắng rải sầu xuống bãi ngô

     ý Huyền bỗng ngẩng lên, lạnh lùng nhìn Tâm ma:
- Ta chợt phát hiện ra một nhược điểm.
- Ồ? - Tâm ma lãnh đạm.
Lý Huyền mỉm cười đứng thẳng dậy:
- Chúng ta rất sợ Tứ Cực long thần, nhưng chúng ta không sợ ngươi - Nụ cười của gã rạng rỡ hơn - Bởi vậy chúng ta có thể đánh bại ngươi, chẳng phải là rõ ràng lắm rồi ư?
Tâm ma biến sắc mặt.
- Nếu đánh bại ngươi, giết chết ngươi, thì Tứ Cực long thần không ai địch nổi này chẳng phải cũng sẽ tan biến theo sao, Tâm ma tiên sinh yêu quý?
Tâm ma không cười nổi. Đây đúng thực là nhược điểm, một nhược điểm chí mạng. Sức mạnh của gã hoàn toàn bắt nguồn từ nỗi sợ hãi của con người, nhưng khi lòng người không còn sợ hãi nữa thì gã cũng hết mạnh mẽ. Song, chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng vô cùng gian nan, cho dù là đạo sĩ tu vi băng trời cũng có khi sơ suất giữa chừng, rơi vào cảnh sợ hãi mà tẩu hoả nhập ma. Tuy vậy, chưa ai gặp tâm ma bao giờ, cũng chưa ai sợ hãi tâm ma bao giờ.
Lý Huyền cười khì:
- Ta múa thanh đao này là sẽ chém chết ngươi ngay. Ngươi vốn trốn rất kỹ, không ai biết ngươi ở đâu, nhưng vì sao tự nhiên ngươi thò mặt ra, có phải tự mãn quá rồi không?
Tâm ma tái mét mặt, gã biết mình có thể biến đi bất cứ lúc nào, nhưng Lý Huyền lại thong thả nói:
- Ngươi cũng biết Định Viễn đao là một vật thiêng, chỉ cần một tích tắc là chém chết được ngươi. Trong một tích tắc ngươi biến đi kịp không?
Không kịp.
Cho nên mặt Tâm ma xám như tro tàn.
Lý Huyền cười sằng sặc, Định Viễn đao đã vung lên. Đột nhiên, một cái bóng dẻo dai lao vút tới, chắn trước mặt Tâm ma, một dải sáng xanh bùng lên từ bảo kiếm trong tay cô, lạnh lẽo trỏ thẳng vào mặt Lý Huyền.
Tltạch Tử Ngưng?
Đôi mắt cô đã ngả màu biếc, toát ra vẻ sừng sộ. Lý Huyền cả kinh:
- Vì sao ngươi muốn bảo vệ tên ma đầu này?
Thạch Tử Ngưng vẫn lầm lì, chỉ siết chặt thanh kiếm trong tay. Kiếm loá màu xanh biếc Thạch Tử Ngưng nghiến răng:
- Không có sức mạnh của Định Viễn hầu, ngươi không đời nào đỡ được kiếm trong tay ta đâu. Lui ra!
Nói đoạn, cô vạch trường kiếm, một luồng sáng biếc bắn tới, chém mạnh xuống trước mặt Lý Huyền. Bụi cát bốc lên, kiếm khí tung hoành, vạch ra trên đất một cái rãnh sâu hoắm. Lý Huyền vừa hoảng vừa giận, đanh giọng quát:
- Ngươi… rốt cục ngươi đang giúp ai đây?
Thạch Tử Ngưng trở mũi kiếm ghè cổ Tâm ma, ánh kiếm rờn rợn nhuộm khuôn mặt nhợt nhạt của gã thành màu xanh biếc. Cô rít giọng:
- Nghe lời ta, ta sẽ không giết ngươi.
Ánh cười nở bùng trên khuôn mặt trắng bệch của Tâm ma, đôi trùng đồng của gã cũng ngòi ngòi sáng:
- Hương vị này thật tuyệt vời… - Gã tán dương - Ngươi biết không? Đây là tham vọng, là nguồn sức mạnh thứ hai khiến ta vô địch đấy.
Gã nhẹ nhàng hỏi Lý Huyền:
- Có biết vì sao cô ta uy hiếp ta không? Bởi vì cô ta muốn xây dựng lại đất nước - Gã ngửa đầu, nhìn cái bóng lừng lững trên cao - Chỉ cần có bóng dáng Tứ Cực long thần, thì bất kể là thật hay giả, cô ta cũng đều có thể mau chóng khôi phục sự huy hoàng của Thạch quốc. Bởi vậy, cô ta không thể trơ mắt nhìn ta bị giết.
Tiếng cười của gã đầy khiêu khích:
- Bởi vậy, nếu ngươi còn muốn giết ta, thì hãy giết cô ta trước đi.
Lý Huyền ngẩng đầu, nhìn đôi mắt xanh biếc của Thạch Tử Ngưng. Gã nhớ lại nỗi đau khổ của cô lúc ở ốc đảo hoang vu. Gã có thể cảm nhận được, những năm vừa qua Thạch Tử Ngưng chỉ sống trong đêm trường tăm tối. Nhất định là cô rất muốn có một quê hương trù phú, một cố quốc đáng khoe ra với mọi người. Cô muốn yên ủi cơn phẫn nộ của những vong linh oan ức kia, và muốn rửa sạch tội nghiệt của tổ tiên mình nữa. Nhưng nếu dựa vào sức mạnh của Tâm ma, thì cuối cùng chỉ khiến bản thân cô sa vào con đường u ám thôi. Lý Huyền thét lớn:
- Thạch Tử Ngưng, lẽ nào ngươi không muốn dựa vào bản thân, dựa vào đôi tay mình mà trùng hưng cố quốc?
Thạch Tử Ngưng sững người. Tâm ma dịu dàng nói:
- Thế nhân không để Thạch quốc trùng hưng đâu. Không có sức mạnh của Tứ Cực long thần, cho dù Thạch quốc có tái kiên thiết thì cũng sẽ mau chóng bị xoá sổ. Hẳn ngươi rất rõ điều này.
Khuôn mặt Thạch Tử Ngưng lộ vẻ đau đớn, cô chậm rãi gật đầu. Lời Tâm ma nói quả không sai, tình cờ cũng chính là ý nghĩ sâu kín của cô, Tâm ma đã nhìn thấu cả. Bởi vậy, cô không phán bác gì được.
Lý Huyền giậm chân bình bịch, ruột gan cồn cào, không nghĩ ra cách nào cả. Tâm ma mỉm cười:
- Ta có thể huỷ diệt dãy Chung Nam sơn này chưa nhỉ?
Lý Huyền cười nhạt:
- Bây giờ mà vẫn còn khoác lác? Tứ Cực long thần này chỉ là hình bóng ngưng tụ từ nỗi sợ trong lòng người, thế thì hắn chỉ có thể thắng được người mà thôi, làm sao huỷ diệt núi non được?
Tâm ma cười đáp:
- Ngươi nói không sai, nhưng bây giờ lại có cô ta. Ta phải đáp ứng nguyện vọng của cô ta.
Gã trỏ ngón tay trắng bợt vào Thạch Tử Ngưng. Trong đôi trùng đồng của gã lóe lên một ánh cười yêu tà.
- Ta là tâm ma, có khả năng điều khiến lòng người. Sức mạnh của ta sẽ biến nỗi sợ của các ngươi thành Tứ Cực long thần, đưa nỏ vào trái tim cô ta. Sau đó, sức mạnh vốn sinh ra từ nỗi sợ ấy sẽ biến thành thực thế. Tứ Cực long thần mà các ngươi vẫn dè chừng kia toả ra uy lực lớn đến ngần nào, thì sức mạnh của cô ta sẽ lớn đến ngần nấy - Gã trỏ vào trái tim Thạch Tử Ngưng - Ngươi có muốn không?
Lý Huyền kinh hãi thét:
- Đừng ưng thuận! Đó là tâm ma, nếu ngươi đón nhận tâm ma, ngươi cũng sẽ hoá thân thành ma luôn.
Tâm ma cười:
- Đúng, nhưng là thứ ma vô địch thiên hạ. Ngươi bằng lòng không?
Trùng đồng rọi ánh sáng khắp người Thạch Tử Ngưng. Một âm một dương, chuyển động của trùng đồng tượng trưng cho sợ hãi và tham vọng. Đó là gánh nặng và tội lỗi của trái tim con người, bởi sợ hãi mà tham vọng, vì tham vọng nên sợ hãi. Đây cũng chính là nguồn cội tạo nên sức mạnh của tâm ma.
Thạch Tử Ngưng cắn chặt răng, máu tươi trào ra cả kẽ răng của cô, cô đang chật vật lựa chọn. Lý Huyền và Tâm ma đều chăm chú nhìn cô, điểm khác nhau là, Lý Huyền phập phồng lo sợ, còn Tâm ma thi ung dung thản nhiên. Rõ ràng, với khả năng soi thấu tâm tư người đời, Tâm ma đã nhận ra câu trả lời của Tử Ngưng rồi. Quả nhiên, cô chậm chạp gật đầu:
- Ta bằng lòng.
Tâm ma mỉm cười. Ảo ảnh Tứ Cực long thần bắt đầu nhúc nhích, di chuyển về phía Thạch Tử Ngưng. Keng một tiếng, trường kiếm trên tay Thạch Tử Ngưng lao qua lớp mây mù dày nặng, rơi xuống đất. Thạch Tử Ngưng nhắm mắt, chuẩn bị đón chờ thời khắc hoá thành ma.
Lý Huyền lo sốt vó, nhưng đã mất sự hỗ trợ của Phong Hoả đao pháp, gã không còn sức mạnh nào nữa. Đúng lúc ấy, thân hình đáng yêu của Sâm Oa Oa chợt hiện ra trước mặt Thạch Tử Ngưng, nó giơ bàn tay mũm mĩm kéo cô:
- Đi mau!
Ánh lam xuất hiện trong đôi mắt Tứ Cực long thần, y đưa tay trỏ Sâm Oa Oa. Đó là động tác đã từng đã thương Tuyết Ẩn, đánh bại Lưỡng Tạng Thiên Phật châu. Sâm Oa Oa nhoẻn cười, nó cũng giơ ngón tay múp míp của mình ra, trỏ về phía Thạch Tinh Ngự.
Lý Huyền đau buồn nhắm mắt, gã không nỡ nhìn thấy thám cảnh máu thịt bầy nhầy của Sâm Oa Oa. Nhưng cảm giác uy hiếp bao phủ khắp không gian vụt tiêu tan. Lý Huyền kinh ngạc mở bừng mắt thì thấy lam quang tràn ngập bầu trời đã biến mất, ngay cả vóc dáng đầy đe doạ của Tứ Cực long thần cũng không còn.
Chỉ có Sâm Oa Oa đang lơ lửng trên không.
Không chỉ Lý Huyền, mà ngay cả Tâm ma và Thạch Tử Ngưng cũng đều nghi hoặc, họ không biết là vừa xảy ra chuyện gì. Lý Huyền đột ngột hiểu ra, liền cười vang:
- Tâm ma! Ngươi tính sai rồi - Gã trỏ Sâm Oa Oa - Nó chưa tùng trông thấy Tứ Cực long thần, cũng chưa nghe kể những truyền thuyết kinh khiếp về Tứ Cực long thần bao giờ. Bởi vậy nó hoàn toàn không sợ hắn ta. Sự uy hiếp của ngươi vô dụng với nó.
Lý Huyền cười sằng sặc, cười lăn cười lộn. Gã vui mừng quá đỗi. Phải chăng đây là ý trời? Tên ác ma mà gã dồn toàn lực cũng không tiêu diệt được lại bị một con Sâm Oa Oa mít đặc, dễ thương đến chết người đánh bại. Chẳng phải là một chuyện khiến người ta cười chảy nước mắt hay sao?
Tâm ma chằm chằm nhìn Sâm Oa Oa, bỗng nhiên cũng phì cười.
- Thì ra là ngươi ư? Người mà ta khốcông tìm kiếm, người có thể khiến Tâm ma ta cam lòng khuất phục, cả đời theo hầu, lại chính là ngươi ư? Đấng vương già tôn quý, xin hãy chấp nhận sự dâng hiến của ta.
Gã gia bàn tay yếu ớt trắng nhợt của mình lên, thọc sâu vào ngực mình. Một tiếng thở dài vang thấu trời đất. Tiếng thở dài ấy vô cùng đau đớn, hệt như một tiếng gọi không lời…
Cửu Linh… Cửu Linh…
Nhưng không nhận được hồi đáp.
Tiếng thở dài dần dần trôi đi xa, tan biến, như gió trời… Đột nhiên, thân thể đã tả tơi của Cửu Linh bắt đầu chắp nối lại, nổi lên không trung, nhấp nhô trong làn khí tím của Chung Nam sơn hệt như một chiếc cầu võng thoắt ấn thoắt hiện.
Trong Thuỵ Lư, Tử Cực lão nhân bàng hoàng mở mắt, thét lớn:
- Hỏng rồi!
Tâm ma giơ thẳng tay, trong tay gã nâng một quả tim tươi sống đập thình thịch. Gã giơ cao quả tim, mỉm cười:
- Đây là của ngươi, ta trả nó lại cho ngươi.
Quả tim bỗng biến thành một vầng mặt trời, từ từ bay lên không. Ánh sáng ấm áp toả xuống mình Cửu Linh. Dần dần, thân thể nàng tan biến, thay vào đó là một vầng trăng bay lên theo vầng mặt trời. Hai vầng kế nhau, hệt như đôi tình nhân chia lìa đã lâu. Tiếng thở dài khẽ khàng lại vang lên, tựa hồ họ đang ri rầm kể cho nhau nghe nỗi khổ tương tư trong luân hồi. Bỗng nhiên, hai vầng hoá thành một luồng sáng, nhập vào trong mình Sâm Oa Oa. Sau đó, thi thể của Cửu Linh, trái tim của Tâm ma, và toàn thân Sâm Oa Oa đều tan biến giữa thinh không, hoá thành tro, hoá thành bụi.
Tâm ma ngồi trên bệ đá khổng lồ của mình, sắc mặt nhợt nhạt thảm hại, gần như không động đậy được nữa. Nhưng đôi trùng đồng của gã lại phát ra một thứ hào quang rực rỡ vô song:
- Tâm, ý, thể… cuối cùng đã hợp lại, lâu quá rồi, vua của Thạch quốc. Các ngươi, sẽ phải gánh chịu một tai ương chưa từng có.
Bóng gã từ từ nhoà đi, biến mất trong khoáng không. Lý Huyền thét:
- Đi đâu?
Định Viễn đao bay vút khỏi tay gã, đuổi theo Tâm ma. Chỉ nháy mắt, Tâm ma đã biến mất tăm, còn mỗi tiếng trá lời vọng lại:
- Nếu muốn tìm ta, hãy đến đầu bên kia xích trời.
Đầu bên kia xích trồi?
Bí mật của xích trời chẳng phải đã bị Lý Huyền và Tô Do Liên phá giải rồi ư? Lý Huyền thắc mắc đầy một bụng, nhưng điều khiến gã lo lắng nhất là Tâm ma lại dùng trái tim mình để triệu ra hai vầng hào quang hình nhật nguyệt. Đó là thứ gì?
Và tai ương chưa từng có mà gã nói trước khi biến mất là gì nữa?
Nghi vấn ghê gớm ấy cứ nhào lộn trong lòng gã, bỗng nhiên, một giọng nói lồng lộng vang lên trên dãy Chung Nam:
- Tuyết An, cho ta mượn Thiên Phật châu của ngươi.
Giữa những tiếng động rầm rầm, khí tím mênh mang bao phủ đình Chung Nam bỗng đều chảy cả vào băng tuyết trong hẻm núi. Mùi gỗ chiến đàn thoang thoáng, tiếng niệm kinh ngân nga khắp đất trời. Muôn vàn pho tượng Phật từ từ toả sáng trên không, pho nào cũng màu tím, khuôn mặt hiền hoà khôn tả, thái độ trang nghiêm, thân vàng tướng quý.
Nhưng trong không trung không có gì cả.
Các Phật cùng lầm rầm niệm, tiếng kinh nguyện càng vang xa.
Trong không trung, vẫn không có gì.
Tuyết Ẩn thượng nhân giãy giụa ngồi dậy, gọi:
- Tử Cực, để ta giúp ngươi một tay.
Lão há miệng, một luồng bạch quang như con giao long xông vọt lên trời, bảo vệ cho các tượng Phật màu tím. Bạch quang di chuyển biến hoá, thành một ngọn núi cao lừng lững, hiện ra rõ ràng, rồi từ từ mờ đi. Đằng sau các Phật tím cùng nổi lên một vầng hào quang. Tiếng niệm kinh long trời lở đất, như thế sắp đánh nát linh hồn người ta.
Nhưng, bất kể tiếng niệm chú có vang vọng đến đâu, trên không trung vẫn không có gì cả.
Không hiểu sao, lòng Lý Huyền bỗng ngập đầy căng thẳng, tựa hồ có một điều gì khủng khiếp lắm sắp giáng xuống. Gã bồn chổn siết chặt tay, nhận ra lòng bàn tay đã ướt đẫm.
Gã nhìn không chớp mắt lên cao, tưởng chừng điều khủng khiếp kia sắp xuất hiện tới nơi. Đột nhiên, một tiếng thở dài u uẩn vang lên.
- Tử Cực gia gia! Phép hàng ma không tác dụng gì với ta đâu.
Muôn vàn tượng Phật cùng biến sắc.
- Hai người hợp lực, gắng gượng thi triển phép Thiên Phật Độ Thế, nhất định là mệt mỏi lắm nhi!
Quanh các tượng Phật bỗng xuất hiện vô vàn bông mạn đà la màu lam. Mạn đà la bay tung, tượng Phật cùng tái mặt, rồi từ từ tan biến, cuối cùng, ngưng tụ thành một viên tuyết châu khổng lồ khắc đầy những phù chú xoay tròn trên không.
- Tuyết thánh, giờ người đã sức cùng lực kiệt, chỉ e không còn sức đưa Đại Tuyết sơn trở về chỗ cũ nữa nhi!
Những bông mạn đà la còn lại xoay vù vù, bao quanh viên tuyết châu khổng lồ rực rỡ nọ. Lý Huyền bỗng thấy người mình nóng lên. Từ khi Tuyết Ẩn thượng nhân di chuyển Đại Tuyết sơn đến Chung Nam sơn, trong hẻm núi đã đóng đẩy băng tuyết, nhưng bầy giờ, băng tuyết bắt đầu tan, chày thành nước róc rách, tràn thành một con suối to, tuôn chảy di trong núi.
Lửa trận tắt rụi, trời trong mấy tan.
Tuyết Ẩn thượng nhân rơi xuống đất, vẻ mặt thê thảm, hai mắt lão chỉ còn là hai hốc rỗng. Lão chậm chạp ngẩng đầu, trên cao yên tĩnh, không có một bóng den nào. Tiếng thở dài nọ đã im bặt từ lâu. Một lúc sau, Tuyết Ẩn ngậm ngùi than:
- Tử Cực, đây là ma kiếp của ta ư?
Giọng Tử Cực lão nhân nặng nề bay từ trên núi xuống:
- Đây là ma kiếp của tất cả chúng ta.
Lý Huyền không hiểu cuộc trao đổi ấy, đằng nào cũng không cần đánh nhau nữa, tất cả đã gió êm sóng lặng, vì sao còn nói tới ma kiếp?
Gã cũng làm bộ thở dài, và lập tức nhận ra thật không hay ho gì. Vừa thở dài một cái, là cảm thấy mình già lụ khụ như Tuyết Ẩn, Tử Cực. Gã chậm rãi đi đến trước mặt Tô Do Liên.
Khuôn mặt cô tái nhợt. Lý Huyền đã biết ta là đệ tử của Tuyết Ản, vào Ma Vân thư viện với ý định giết hắn rồi ư?
Lý Huyền nhìn cô, nhưng không để bụng những màn thử thách sắp đặt tinh vi, mà chỉ đau đáu một Tuyết Thành đứng trơ trọi trên dõng tuyết hoang vắng. Tô Do Liên im lặng cúi đầu, tựa hồ chẳng có lời nào để nói với Lý Huyền cả.
Lý Huyền mỉm cười, gã chúa ghét bầu không khí tịch mịch thế này, gã chỉ thích mọi người vui vui vẻ vẻ sống bên nhau. Gã là Lý Huyền, cô là Tô Do Liên, không có Tuyết Thành, cũng không có âm mưu và dôi trá. Gã tìm kiếm mãi mà không thấy một cọng cỏ đuôi chó nào, thật đáng tiếc, vì vậy gã đành cười suông:
- Trước đây ta chưa tặng gì cho cô bao giờ nhỉ?
Tô Do Liên lắc đầu, khẽ bặm môi. Lý Huyền chìa tay, trong tay gã là một viên đá xinh xẻo. Đó là viên Tam sinh thạch, chầng qua chỉ là một viên đá đen trũi, nhưng lúc này bỗng toả ra một thứ hào quang lung linh. Phải chăng cái chết của Cửu Linh đã khiến viên đá thức tỉnh? Trong ruột nó, có phải đang chan chứa kiếp trước kiếp sau của Cửu Linh?
Lý Huyền nhẹ nhàng đặt viên đá vào lòng bàn tay Tô Do Liên:
- Tặng cô.
Tô Do Liên nắm chặt tay, kinh ngạc ngẩng đầu lên. Cô trông thấy nụ cười của Lý Huyền, tinh nghịch, nhưng nồng ấm.
Đúng, không có Tuyết Thành, cũng không có âm mini và dối trá. Có chăng chỉ là Tô Do Liên với Lý Huyền, chỉ là hai người bạn học trẻ tuổi thuần khiết trong Ma Vân thư viện. Lý Huyền mỉm cười lắc lắc tay, chìa ra hai ngón tay:
- Nhớ này, còn hai thử thách nữa. Sau hai thủ thách đó thì cuộc đời cô mất tự do rồi đây.
Tô Do Liên cũng cười, đúng là như vậy ư?
Tuyết Ẩn thượng nhân khẽ thở dài, biến mất trong trời xanh mênh mang.
Bầu trời rộng rãi bao la vẫn xanh ngắt, một sắc xanh bí hiểm vô ngần, khiến người ta e ngại. Nhưng trong trời xanh ấy quả thực là không có một vật gì cả.