CHƯƠNG 28

     ỗi khi mua bánh mì ăn trưa Robin thường mua luôn cho Strike, nếu trưa hôm đó hắn cũng có trong văn phòng, rồi tự thanh toán lại bằng tiền chi vặt trong hộp.
Hôm nay cô không vội quay trở lại. Cô để ý thấy rằng, mặc dù Lucy có vẻ không nhận ra, nhưng trông Strike rất buồn khi nhìn thấy cô và Lucy đang nói chuyện. Gương mặt của hắn khi mới về lại văn phòng trông rầu rĩ như lần đầu tiên cô gặp hắn.
Robin hi vọng là cô đã không nói với Lucy những điều Strike không muốn cô nói. Lucy không hẳn là cố ý dò hỏi, nhưng hỏi nhiều câu rất khó trả lời.
“Cô đã gặp Charlotte chưa?”
Robin đoán đây ắt hẳn là cô vợ cũ hay người yêu xinh đẹp, người chạy ào ra khỏi văn phòng hôm đầu tiên cô đến làm việc. Hai người suýt tí nữa va vào nhau, nhưng như thế không đủ tính là “đã gặp”. Cô trả lời:
“Tôi vẫn chưa.”
“Lạ thật.” Lucy khẽ cười gượng gạo. “Tôi cứ nghĩ ắt hẳn cô ta muốn gặp cô.”
Tự dưng lúc đó Robin thấy cần trả lời:
“Tôi chỉ là nhân viên tạm thời thôi.”
“Vậy thì đã sao.” Lucy nói, có vẻ hiểu ý câu đó hơn cả Robin.
Chỉ tới lúc này đây, khi đi thẩn thơ giữa những kệ hàng đầy những gói khoai giòn, không tập trung chọn lựa, Robin mới lờ mờ nhận ra Lucy định nói gì. Robin đoán ắt hẳn Lucy có ý khen cô xinh đẹp, chỉ có điều cứ nghĩ đến khả năng Strike đang tán tỉnh mình là cô cảm thấy thật khó chịu.
(“Matt, nói thật, anh mà thấy anh ta… anh ta to như gấu, mặt mày như mấy tay đấm bốc mới bị ăn đòn. Không hề quyến rũ một chút nào cả, kiểu gì cũng phải trên bốn mươi tuổi, rồi…” cô cố gắng tiếp tục tấn công ngoại hình của Strike, “anh ta còn có mái tóc như tổ chim nữa.” Matt chỉ nguôi ngoai chuyện Robin vẫn còn đi làm cho Strike sau khi cô đã chính thức chấp nhận chỗ mới ở công ty tư vấn truyền thông.)
Robin lấy bừa hai gói khoai giòn vị muối và giấm rồi tiến thẳng đến quầy tính tiền. Cô vẫn chưa nói với Strike rằng cô sẽ nghỉ việc sau hai tuần rưỡi nữa.
Nói xong chuyện Charlotte, Lucy chuyển sang dò hỏi tình hình làm ăn của văn phòng thám tử quèn của ông anh. Robin cố nói hết sức mơ hồ, cô suy luận rằng nếu Lucy không biết gì về tình hình tiền nong của Strike, ắt hẳn hắn đã có ý giấu em gái. Robin nghĩ rằng Strike chắc muốn cô em gái nghĩ công việc của hắn đang rất tốt, nên cô kể rằng vị thân chủ mới nhất là người rất giàu có.
“Ly dị à?” Lucy hỏi.
“Không,” Robin nói. “Là một vụ… nhưng mà tôi có ký cam kết bảo mật rồi… thực ra là điều tra lại một vụ tự tử.”
“Trời ơi, tội nghiệp Cormoran quá.” Lucy nói, giọng lạ lùng.
Robin bối rối, không hiểu ý.
“Ảnh chưa nói gì với cô hả? Thực ra nhiều người biết. Mẹ của tụi tôi cũng nổi tiếng, mẹ tôi là… như người ta hay nói, fan nữ cuồng, có phải gọi vậy không?” Nụ cười của Lucy trở nên gượng gạo, giọng nói của cô ta mặc dù cố tỏ ra bình thản, nhưng vẫn trở nên chua chát. “Trên internet có hết. Giờ cái gì cũng có trên đó nhỉ? Mẹ tôi chết vì chơi thuốc quá liều, người ta nói là tự tử, nhưng Stick luôn nghĩ là  có tay ông chồng cũ nhúng vào. Nhưng chẳng chứng minh được gì cả. Stick rất giận. Chuyện đó kinh khủng, tồi tệ lắm. Có vẻ vì vậy mà vị thân chủ đó chọn Stick – Tôi đoán lại là một vụ chơi thuốc nữa hả?”
Robin không trả lời, Lucy vẫn nói tiếp:
“Lúc đó Stick bỏ ngang đại học rồi xin vào quân cảnh. Gia đình rất là thất vọng. Ảnh rất thông minh, cô biết đó, chưa có ai trong nhà tôi vô được trường Oxford, trừ ảnh ra. Vậy mà ảnh dứt khoát nhập ngũ. Nhưng như vậy cũng hợp với Stick. Ảnh làm việc trong đó cũng rất tốt. Tôi cứ nghĩ phải chi ảnh đừng có giải ngũ. Ảnh mà cứ ở trong đó, ngay cả với cái chân bị thương vậy vẫn…”
Robin vẫn cố tỏ ra dửng dưng, không hề chớp mắt.
Lucy nhấp trà.
“Cô ở Yorkshire mà cụ thể là khu nào?”
Câu chuyện sau đó nhẹ nhàng hơn hẳn, cho tới khi Strike bước vào. Lúc đó, hai người vẫn còn đang cười chuyện Matthew ra tay sửa sang đồ đạc trong nhà, qua sự mô tả của Robin.
Nhưng giờ đây khi Robin quay trở lại văn phòng, mang theo bánh mì và hai túi khoai giòn, cô thấy mình càng tội nghiệp Strike hơn nữa. Cô đã biết chuyện hắn vừa chia tay với vợ (hay cô bồ khá lâu năm), phải ngủ ngay trong văn phòng, và bị thương khi tại ngũ. Hôm nay cô biết thêm mẹ hắn chết không minh bạch trong hoàn cảnh rất bi đát.
Robin thừa biết mặc dù thấy tội Strike, cô vẫn không kiềm được sự tò mò. Một lúc nào đó, cô sẽ lên mạng tìm kiếm những thông tin xoay quanh cái chết của Leda Strike. Nhưng cùng lúc, cô lại cảm thấy tội lỗi vì đã vô tình biết thêm được một phần đời của Strike mà hắn không muốn cô biết, như khi nhìn thấy chỗ bụng lông lá lúc sáng. Cô biết hắn là một người rất kiêu hãnh và tự chủ. Đó cũng là những cá tính mà cô rất thích và ngưỡng mộ ở Strike, mặc cho Matthew chế nhạo chuyện hắn ta ngủ giường xếp, đồ đạc thì đóng thùng để ở ngoài hành lang, rồi ăn uống tạm bợ. Matthew cho rằng sống như vậy thì chỉ có loại trác táng hoặc vô tích sự.
Robin ngờ ngợ nhận ra không khí trong văn phòng có chút gì khác thường. Strike đang ngồi trước máy tính của cô, gõ phím liên tục. Hắn cảm ơn khi cô đưa bánh mì nhưng không nghỉ giải lao mười phút để nói chuyện như thường lệ.
“Tôi cần máy tính khoảng vài phút nữa, cô ngồi đợi ở sofa được không?” Hắn hỏi, tay vẫn gõ phím.
Robin không biết Lucy có kể lại với Strike những chuyện hai người vừa nói. Cô hi vọng là Lucy không nói gì cả. Rồi tự dưng cô thấy tức tối vì đã có cảm giác tội lỗi, suy cho cùng cô có làm gì sai. Sự bực bội đó khiến cô kiềm lại, không hỏi Strike xem hắn đã gặp được Rochelle Onifade chưa, mặc dù cô rất muốn biết.
“A ha,” Strike lên tiếng.
Hắn vừa tìm thấy chiếc áo khoác gắn lông màu hồng mà Rochelle mặc sáng nay trên trang web của hãng thời trang Ý. Chiếc áo mới được tung ra chỉ có hai tuần, bán giá một ngàn năm trăm bảng.
Robin đợi Strike giải thích tiếng cảm thán vừa rồi. Nhưng hắn vẫn im lặng.
“Anh có tìm ra cô ấy không?” Robin hỏi khi hắn quay ra, tháo lớp giấy gói bánh mì.
Hắn kể lại chuyện đi gặp Rochelle nhưng không còn vẻ nhiệt tình và cảm kích như lúc sáng, khi hắn liên tục gọi cô là “thiên tài”. Giọng Robin khi cô báo cáo kết quả mấy cuộc điện thoại cũng lạnh lùng không kém.
“Tôi gọi cho Hiệp hội Luật gia hỏi về hội thảo ở Oxford ngày bảy tháng Giêng.” Cô nói. “Tony Landry có tới dự. Tôi giả vờ là một người gặp Tony trong hội thảo nhưng sau đó đánh mất danh thiếp của ông ấy.”
Trông hắn chẳng có vẻ gì quan tâm đến những thông tin đó, cũng không thèm khen ngợi sự nhanh trí của Robin. Cuộc nói chuyện vãn dần trong sự bất mãn của cả hai.
Màn đối đầu với Lucy khiến Strike thực sự mệt mỏi, hắn chỉ muốn ngồi một mình. Hắn cũng ngờ rằng Lucy đã kể cho Robin nghe về Leda. Lucy rất xót xa người mẹ chịu tai tiếng từ khi còn sống tới lúc chết đi, nhưng thỉnh thoảng lại hành động rất vô lý, đụng ai cũng muốn kể cho bằng hết, đặc biệt là những người không hề quen biết. Có lẽ là một kiểu xả hơi tâm lý, bởi Lucy vốn rất kín tiếng với đám bạn bè trung lưu về quá khứ của mình. Cũng có thể là một cách tự vệ, vì em gái hắn luôn lo lắng vì không biết người ta biết gì về mình rồi, nên cứ phải nói hết ra những chuyện không hay ho, trước khi đối phương kịp dò đến. Nhưng hắn không muốn Robin biết gì về bà Leda, về cái chân cụt, hay về Charlotte, hay bất cứ mọi chủ đề đau đớn nào mà Lucy luôn sẵn sàng tra hỏi mỗi khi gặp hắn.
Trong lúc mệt mỏi chán chường, Strike đánh đồng Robin với đám đàn bà nhiều chuyện cứ không để cho hắn yên. Hắn đâm ra cau có với cô một cách vô lý. Hắn định đem hồ sơ ra quán Tottenham ngồi làm việc hết buổi chiều, để tha hồ ngồi một mình suy nghĩ mà không bị ai cắt ngang hay tra hỏi gì cả.
Robin cảm nhận rõ sự thay đổi đó. Nhìn cách Strike im lặng nhai bánh mì, cô phủi sạch vụn bánh trên áo rồi nghiêm nghị và nhanh chóng báo cáo lại những tin nhắn khi sáng.
“John Bristow có có gọi đến, để lại số di động của Marlene Higson. Ông ấy cũng đã liên lạc được với Guy Somé, có thể gặp anh mười giờ sáng thứ Năm tại studio trên phố Blunkett nếu tiện. Chỗ đó ở Chiswwick, gần Strand-on-the-Green.”
“Tốt lắm. Cảm ơn.”
Sau đó hai người hầu như không nói gì nữa. Strike ngồi lì quán Tottenham gần hết buổi chiều, quay lại văn phòng lúc đã năm giờ kém mười. Đến lúc đó cả hai vẫn chưa hết bối rối. Hôm đó cũng là lần đầu tiên hắn thấy nhẹ người khi Robin đứng dậy ra về.