Đứa ConMa
Vào thời thơ ấu, lúc đó tôi khoảng8 – 9 tuổi, gia đ́nh dọn đến một vùng quê hẻo lánh để t́m sự yên tĩnh và khôngkhí đồng quê mát mẻ, thiên nhiên. Mỗi ngày vào sáng sớm ba mẹ tôi ra đồng làmviệc cầy cấy và chăn nuôi gia súc; c̣n tôi, lúc đó đang là mùa hè nên chỉ ở nhàtrông nom nhà cửa, nhiều khi buồn chán tôi thường đi ra ngoài dạomát.

Một hôm đang tung tăng đuổi theomấy chú bướm thì tôi nghe có tiếng ai đó đang gọi mình, khi quay lại tôi chỉthấy một bà già trạc 60 tuổi đang vẫy tay quắt mình. Tôi đi đến gần thì bà tamỉm cười và nói:

-        Nhà bà ở cáchđây không xa. Mỗi ngày bà đều đi bộ ngang qua đây thấy con chơi đùa vui vẻ trongvườn nên bà không có ư quấy rầy, nhưng hôm nay bà thấy con chạy về phía căn nhàđó, vừa nói bà vừa đưa tay chỉ về phía trước, nên bà mới lên tiếng gọi con trởlại... Bà ngừng lại một vài phút, sau đó bà lấy tay xoa đầu tôi rồi nóitiếp:

     -        Căn nhà đó rất là ma quái, con khôngnên đến gần.

Khi nghe đến ma quái, tôi trợn haimắt lên kinh ngạc hỏi:

     -        Bà ơi! Sao bà biết. 

Bà kéo tôi lại ngồi trên một thâncây nằm ngă gần đó rồi với một giọng chậm răi bà kể:

Vào khoảng 1880, có một cặp vợchồng và 3 đứa con gái dọn vào căn nhà đó ở. Đứa con gái lớn 8 tuổi, đứa kế 5,và đứa út chỉ được 3 tuổi mà thôi. Mọi người chung quanh đây ai cũng yêu mến giađ́nh này, v́ cặp vợ chồng này rất là tử tế và vui vẻ, nhưng đối với đứa con gái8 tuổi khi gặp nó ai cũng có cảm giác rằng nó rất kỳ lạ, lạnh lùng và quáidị...

Nhiều khi hai đứa em chơi đùa vuivẻ, đong đưa trên chiếc xích đu ngoài sân thì đứa con gái 8 tuổi chỉ ngồi đóchăm chăm nhìn với cặp mắt lạnh lùng băng giá như là nó đang ghen tức vậy đó.C̣n  khi hàng xóm đến thăm, nó rất là lễ phép, và không bao giờ cằn nhằnhay hỗn xượt với cha mẹ, nhưng trên khuôn mặt nó lúc nào cũng nở một nụ cườinham hiểm.

Rồi một hôm, cả gia đ́nh 5 ngườibỗng dưng biến mất một cách kỳ lạ. Hàng xóm đều lo lắng hỏi thăm xa gần nhưngkhông một ai biết gia đ́nh này đã đi đâu.  Cuối cùng họ báo cảnhsát.

Trưởng ty cảnh sát liền ra lệnh chomột nhóm người đến để điều tra.  Khi nhóm này đến lục soát khắp nơi nhưnghọ chỉ t́m thấy xác của hai vợ chồng đã bị người ta giết chết trên giường mộtcách kỳ bí, c̣n ba đứa con thì không thấy bóng dáng nơi đâu.  Sau khi kiểmsoát trong nhà xong, họ ra ngoài sân thì thấy ngay bên dưới chiếc xích đu có haimô đất vừa mới đắp, đất hăy c̣n đậm màu và ươn ướt.  Cả nhóm hết thảy lànăm người lấy tay bới đất lên.  Đào chừng 1 thước, họ thấy 2 cái xác cứngđơ của hai đứa nhỏ, c̣n đứa 8 tuổi họ t́m măi mà vẫn không thấy nơi đâu. Ai cũngnghĩ có thể đứa con gái này đã bị bắt cóc rồi. Cả làng đều hồi hộp lo sợ cho sốphận của đứa con gái này, nhưng đến chiều cả làng điều chấn động bởi một tin từnơi cảnh sát cho biết rằng sự thật gia đ́nh này chỉ có hai người con gái màthôi. Vậy người con gái 8 tuổi này là ai, không người nào có thể giải thíchđược... Từ đó, không c̣n ai đến ở trong căn nhà này nữa. Nhưng vào những đêmkhuya hay những ngày mưa gió, người ta thường nghe tiếng cười rùng rợn của đứacon gái 8 tuổi phát ra từ trong nhà bỏ hoang này. Có nhiều người c̣n thấy bóngdáng của đứa con gái ngồi trên xích đu đong đưa và cười một cách nhamhiểm.

Kể xong câu chuyện bà già đứng lênquay bước đi về. Vừa đi bà vừa nói:

-        Nhà bà cách đâychỉ 5 căn. Khi nào rảnh con xin phép cha mẹ đến nhà bàchơi.

Tôi vừa vẫy tay chào, vừa nói:

-       Dạ.

Lúc này hoàng hôn cũng vừa buôngxuống, những ánh tà dương màu hồng tím nhuộm khắp cả bầu trời. Xa xa từng đànchim đang bay về tổ... Và ba mẹ tôi cũng đã trở về nhà sau một ngày mệt nhọcngoài đồng áng.

Sau khi ăn cơm tối xong, tôi leolên gác nhìn sang hướng ngôi nhà mà bà già đã kể hồi chiều. Dưới ánh trăng lưỡiliềm treo trên nền trời đầy sao, tôi thấy rơ hơn. Căn nhà này nằm trên mộtkhoảng đất rộng khoảng một mẫu, xung quanh nhà mọc rất nhiều cỏ dại.  Ngoàira tôi c̣n thấy được phía sau khu vườn có chiếc xích đu đã xiêu vẹo, lâu lâu gặpcơn gió thổi mạnh chiếc xích đu hơi di động một chút. Càng nhìn tôi càng bị nóquyến rũ, càng khiêu khích trí óc ṭ ṃ non nớt của tôi. Cuối cùng tôi nói vớichính mình: “Ngày mai, ta sẽ qua bên đó làm quen với con ma 8 tuổi.Hihihi!”...

Sáng ngày hôm sau, ba mẹ tôi vừa rakhỏi nhà thì tôi cũng khóa cửa lần ṃ đi qua căn nhà bỏ hoang cách nhà tôi chỉmột đám cỏ lao và một con sông cạn. May là lúc đó là mùa hè cây cỏ vàng úa vàthưa thớt nên tôi dễ định được hướng mình đi và không sợ lạc trong đám cỏ laocao ngất trời. Chỉ năm phút sau, tôi đã đứng trước căn nhà bỏ hoang. Nhìn tườngvôi, cột trụ gẫy đổ tiêu điều, tôi không dám bước vào sợ nhà sụp đè chết nên tôichỉ đứng ở ngoài mà nhìn vào. Ở trong nhà không có tối lắm v́ ánh sáng xuyên quanhững vết nứt trên tường và những khung cửa sổ bị bể kiếng, nên tôi có thể thấyđược ở trong nhà c̣n có vài cái bàn và vài cái ghế hư hỏng và xiêu vẹo, tất cảđều được phủ bởi một lớp bụi dầy đặc. Đang nhìn tới nhìn lui, bỗng nhiên tôinghe một vài tiếng xột xoạt ở tầng lầu trên.

À! Tôi quên nói với các bạn là nhànày có hai tầng, nhưng nhìn xa nó giống như một tầng v́ tầng trên chỉ như mộtcăn gác nhỏ.

Tôi vội đi thụt lùi ra ngoài hơi xamột chút để nhìn lên tầng thứ hai. Vừa ngước cổ lên, tôi thấy, qua cánh cửa sổ đã bị rạn nứt nhiều nơi, một hình bóng của người con gái độ chừng tuổi tôi, vớimái tóc đen dài che một nửa khuôn mặt trắng bệch, đang làm dấu kêu tôi vào nhà.Không hiểu tại sao lúc đó tôi lại định bước vào nhà nhưng vội đổi ư ngay lập tứckhi thấy đứa con gái ném cho tôi một nụ cười ma quái; thay v́ đi vào căn nhàhoang tôi lại quay lưng nhắm thẳng hướng nhà mình mà chạy. Vừa chạy tôi vừa nghethấy giọng cười ác quỷ của nó vang vọng trong đầu của tôi rất rơràng.

Cũng từ đó tôi không bao giờ dám đingang hay bén mạng tới căn nhà bỏ hoang này, kể cả những đứa con nít hàng xóm...Có nhiều đêm đang ngủ, tôi nghe tiếng cười ma quái đó trỗi lên... Giựt mình thứcdậy nhìn dáo dác tôi mới biết mình chỉ nằm mơ, nhưng mồ hôi cũng đã toát ra đầmđ́a...

Danica T.

*** Đây là câu chuyện thật, nó xảyra đã mười mấy năm rồi nhưng giọng cười ma quái của đứa con gái đó cứ măi ám ảnhtôi cho đến ngày nay.