
Tài phiệt Mỹ Malcolm Glazer (Ảnh: Forbes.com)Sự xuất hiện của cha con Glazer trước mắt chưa gây ảnh hưởng đến phong độ của United. Phần vì chẳng biết gì về bóng đá, phần muốn lấy lòng Sir Alex, hòng nhờ Sir nói tốt giúp với các fan, cha con họ để HLV trưởng toàn quyền về mặt chuyên môn, không can thiệp điều chi. Vả lại, Quỷ Đỏ vốn đang đi đúng hướng, dù có hay không Glazer, tương lai xán lạn vẫn mở sẵn chờ đội. Ferguson đã gầy dựng gần xong thế hệ mới, chỉ cần bổ sung thêm vài vị trí. Đầu mùa 2005-2006, ông mất Phil Neville cho Everton, bù lại mua được đối tượng đã theo đuổi từ lâu: Edwin Van der Sar.Từ ngày Peter Schmeichel rời Old Trafford, Ferguson đã thử nghiệm cả thảy 10 người đóng thế: Van der Gouw, Mark Bosnich, Nick Culkin, Massimo Taibi, Paul Rachubka, Andy Goram, Fabien Barthez, Roy Carroll, Ricardo, và Tim Howard. Cả 10 đều thất bại. Phải đến Van der Sar, lời nguyền thủ môn mới được hóa giải. Van der Sar không phân phối bóng, chỉ huy hàng phòng ngự tốt như Schmeichel, cũng không “hầm hố” bằng, nhưng về các kỹ năng khác, anh không hề kém cạnh. Nếu Schmeichel được chấm điểm 10, thủ thành người Hà Lan được ít ra 8.5, mà được 8.5/10 của Schmeichel đã quá đủ là “thiên hạ đệ nhất”. Tuổi 35 của Van der Sar cũng không phải nhân tố gây trở ngại, vì thủ môn thi đấu tốt đến ngoài 40 là thường.Ta không khỏi tự hỏi liệu lịch sử sẽ đổi khác ra sao, nếu Van der Sar đến Old Trafford ngay sau lúc Schmeichel nói lời từ giã, thay vì Mark Bosnich?Đến cùng Van der Sar có tiền vệ người Hàn Quốc Park Ji Sung. Đây là vụ chuyển nhượng mang nhiều tính thương mại: Lực lượng CĐV của Manchester United tại Á Châu vốn rất đông đảo, ký hợp đồng với một cầu thủ da vàng là cách tốt nhất để củng cố quan hệ với họ. Tuy không thật sự nổi trội, Park luôn thi đấu năng nổ, cần cù, để lại ấn tượng tốt trong những năm ở Old Trafford. Đến kỳ chuyển nhượng mùa đông, tháng 1, 2006, United lại sắm thêm hai nhân vật quan trọng: trung vệ người Serbie, Nemanja Vidic (7 triệu bảng) và hậu vệ cánh trái người Pháp Patrice Evra (5.5 triệu).Thế hệ mới của Ferguson đến đây cơ bản hoàn chỉnh.Giữa hai mùa chuyển nhượng, xảy ra sự cố Roy Keane.Tại Old Trafford, Roy Keane chính là người giống Ferguson nhất về mặt tính cách: Đầy tham vọng, hừng hực quyết tâm, nóng nảy như lửa. “Keane là động lực và cảm hứng của United, một tiền vệ có khả năng đọc thế trận số một”, Fergie viết, “Khi nhìn Keane, tôi thấy trong cậu ta sự khát khao chiến thắng và khát vọng vươn đến hoàn hảo của chính tôi”.Bản tính vốn bất trị, trước giờ Keane chỉ nể phục hai người: Brian Clough, ông thầy cũ ở Nottingham Forest, và Alex Ferguson. Ở ĐTQG Ireland, các đời HLV đều bị anh coi khinh như mẻ. Hồi World Cup 2002, Keane mắng vào mặt HLV McCarthy sa sả suốt tám phút liền, chửi ông là “thằng l…”, rồi “đồ HLV rác rưởi”. Mắng đã đời, Keane quay đi, không quên thòng thêm một câu: “Cầm cái World Cup mà đút vào đít. Mẹ! Ông đây chỉ nghe lời một mình ngài Alex thôi!”Trên sân bóng, tuy Keane làm tốt vai trò thủ lĩnh, truyền cảm hứng cho mọi người; ngoài đời, anh luôn sống lạnh lùng, ít thân cùng ai. Như thế cũng không sao, nhưng càng lớn tuổi, anh lại càng khó tính, cộc cằn, gây sự với tất cả mọi người, đến cả lời Sir Alex cũng không thèm nghe. Những năm cuối ở United, Keane nhìn đâu cũng thấy bất mãn. Tính cách giản dị, anh khó chịu khi thấy đồng đội hầu hết đều thích sống xa hoa, ham xài hàng hiệu, ngay cả bọn cầu thủ trẻ chưa có thành tích gì cũng đua đòi xế hộp mới cáu. "Hào quang và danh vọng làm chúng ta đánh mất chính mình", Keane ngao ngán, "Cả lũ bây giờ chỉ thích đồng hồ Rolex, sắm xe hơi cho đầy ga-ra, rồi mua biệt thự, ĐM nó, còn đâu niềm đam mê, khát vọng vì trái bóng nữa". Nhìn lên trên, thấy Fergie trở nên hiền hơn trước, "dung túng" cho lũ trẻ làm xằng, anh lại càng chán. Rồi lại còn cái lão trợ lý thâm hiểm Carlos Queiroz, lúc nào cũng ở bên tai HLV trưởng, rỉ tai mê hoặc cấp trên!-Thầy thay đổi rồi - Keane nói, sau một lần tranh luận cùng Ferguson.-Roy à - Ferguson đáp - Thầy thay đổi vì hôm nay không còn là hôm qua. Thế giới bây giờ khác rồi. Cầu thủ đội mình bây giờ đến từ 20 nước khác nhau. Em bảo thầy thay đổi là đúng. Nếu không biết thay đổi làm sao tồn tại được?-Thầy không còn là thầy ngày xưa - Keane như không nghe thấy gì, chỉ đơn giản lặp lại ý trước.Giọt nước làm tràn ly rơi xuống vào tháng 10, 2005.Sau trận United thua Middlesbrough 1-4, khi trả lời phỏng vấn MUTV, Roy Keane kịch liệt chỉ trích các đồng đội, từ Rio Ferdinandđến Kieran Richardson, từ Alan Smith đến John O’Shea, cả Van der Sar cũng không chừa. MUTV là kênh “tuyên truyền” của Manchester United, dĩ nhiên họ không thể phát những lời tiêu cực trên, nên đành bỏ chương trình phỏng vấn hàng tuần, thay vào chương trình khác. Băng ghi hình buổi phỏng vấn được gửi tới cho David Gill và Alex Ferguson.Thật ra, Sir Alex cũng thường xuyên mắng chửi học trò. Điều Keane nói chẳng tệ gì hơn những lời chửi của Sir trong phòng thay đồ. Song khác biệt chính nằm ở đó: Sir chỉ nói trong phòng thay đồ, trong khi Keane phát biểu trên truyền hình. Dù chương trình chưa kịp phát sóng, rõ ràng anh có ý định vạch chuyện xấu cho thiên hạ hay, phá vỡ đoàn kết nội bộ. Bị thầy phê phán, Keane đề nghị hãy tập hợp các cầu thủ và BHL, mở băng ghi hình cùng xem lại, rồi hỏi ý kiến từng người về những lời anh đã nói.Ferguson làm theo lời Keane. Khi mọi người xem xong, Van der Sar lên tiếng, bảo Keane không nên chỉ trích đồng đội như thế. Keane tức mình, vặc lại liền: “Câm miệng đi, mày là ai? Đã đến đây được bao lâu? Có hiểu biết về đội bóng được như tao không?” Carlos Queiroz can thiệp, nhắc rằng giữa đồng đội với nhau, hay giữa cầu thủ và đội bóng, cần có lòng tương kính, trung thành, cũng bị Keane mắng như tát nước: “Ngày xưa đứa nào bỏ CLB này sang Real Madrid, sau một năm bị chúng nó đá đít, lại cúp đuôi chạy về? Có phải là ông không? Ông có tư cách để nói về lòng trung thành với tôi sao?” Đến khi chính Ferguson lên tiếng, Keane vẫn không hề kiêng nể. “Còn thầy nữa”, anh gay gắt, mắt long sòng sọc, “Không biết phân biệt công tư, cứ để cái mâu thuẫn riêng với thằng cha Magnier ảnh hưởng đến đội bóng.”Thấy Keane trong trạng thái trên, Sir Alex cũng phải phát khiếp. Keane bỏ đi rồi, ông quay sang nói với Queiroz: “Hắn phải đi thôi, Carlos. Không còn cách nào khác, phải tống hắn khỏi đây.”Nếu Sircòn chút nào do dự, sự kiện xảy ra sau đó khiến việc Keane ra đi trở thành không thể đảo ngược. Tuy Fergie ra lệnh, cấm không ai được cung cấp thông tin về vụ Roy Keane cho truyền thông, ở Old Trafford có đến 500 nhân viên, không sao kiểm soát nổi từng người. Một trong những nhân viên đó đã bán tin tức cho tờ Daily Mirror với giá 15000 bảng, để rồi ngày 2 tháng 11, 2005, độc giả đọc thấy trên báo này dòng chữ “độc quyền trên toàn thế giới”, bên dưới là nguyên văn bài trả lời phỏng vấn MUTV của Keane.Việc đã tiết lộ ra ngoài, nếu không “trảm quyền thần” làm gương, Ferguson sẽ chẳng còn uy tín. Hai tuần sau ngày bài báo ra mắt độc giả, United tuyên bố chấm dứt hợp đồng với Roy Keane, trao băng đội trưởng về Gary Neville. Keane chuyển sang thi đấu cho Celtic, nhưng đội bóng cũ vẫn ghi nhận và trân trọng những đóng góp không thể quên của anh. Tháng 5, 2006, trận đấu tôn vinh Keane giữa Manchester United và Celtic được tổ chức tại Old Trafford. Keane chơi cho mỗi đội một hiệp.Việc vắng Keane không làm United lao đao. Ngược lại là khác. Keane đã cao tuổi, phong độ giảm sút, ngày càng trái tính trái nết, không còn là thủ quân đáng ngưỡng mộ cho đàn em trông vào. Anh biến ra một thứ ông kẹ, khiến đồng đội sợ sệt, mất tinh thần. Không có Keane, bầu không khí Old Trafford nhẹ nhõm hơn, và sỹ khí tăng cao, thành tích được cải thiện. Mùa 2005-2006, Wayne Rooney năm thứ hai liên tiếp giành giải Cầu Thủ Trẻ Xuất Sắc Nhất Nước Anh. Quỷ Đỏ bị loại sớm tại Cúp C1[3], vẫn chưa vô địch Ngoại Hạng, song lên được ngôi á quân, chỉ sau Chelsea, không còn phải đứng hạng ba. Đội cũng không trắng tay, bởi đã có Cúp Liên Đoàn. Ferguson gây ngạc nhiên trong trận chung kết cúp này, khi để Louis Saha đá chính thay Van Nistelrooy. Không phụ lòng thầy, Saha ghi một bàn, và kiến tạo hai bàn cho Rooney và Ronaldo, giúp đội thắng đậm Wigan 4-0.Cúp Liên Đoàn không phải danh hiệu quan trọng, tờ The Times còn “chua ngoa” ví nó với…cái bô dùng đi tè, vậy mà Van Nistelrooy lại vô cùng giận dữ vì không được đá chung kết. Anh làm náo loạn, chửi cả Sir Alex. Quan hệ thầy trò từ đó rạn nứt. Giận cá chém thớt, Nistelrooy ủng oẳng với Cristiano Ronaldo trên sân tập, đập cho đàn em người Bồ sưng mặt, rồi lêu lêu: “Về mà khóc với bố mày ấy”.“Bố” ở đây chỉ Carlos Queiroz, đồng hương BĐN, người rất thương yêu, luôn quan tâm, giúp đỡ Ronaldo. Vô tình lúc bấy giờ, bố ruột của Ronaldo vừa mới qua đời, thành thử câu nói của Nistelrooy trở thành lời xúc phạm nặng nề.Tuy Nistelrooy là chân sút vĩ đại trong lịch sử United, Ronaldo mới là tương lai đội bóng. Giữa hai người, không ngạc nhiên khi Sir Alex đứng về phía Ronaldo. Vả lại, không chỉ Ronaldo mà thôi, Nistelrooy còn gây gổ với cả Gary Neville và David Bellion. Phát ngấy với Nistelrooy, sẵn dịp anh đang nằng nặc đòi sang Real Madrid, Fergusonbán luôn tiền đạo chủ lực với giá 10.5 triệu bảng.Nhìn nhận một cách khách quan, dù Van Nistelrooy đạt được những thành tích lớn lao trong màu áo United, việc bán anh trước mùa 2006-2007 là một quyết định đúng đắn và sáng suốt của Ferguson. Lúc mới đến Old Trafford, Nistelrooy hoạt động khá rộng, thậm chí có lần ghi bàn sau pha lừa bóng từ giữa sân, nhưng càng lúc anh càng thu mình vào vòng cấm địa. Hai mùa đầu tiên, anh bùng nổ dữ dội, ghi 36, rồi 44 bàn, nhưng sau đó dần dần đi xuống, đến mùa cuối cùng chỉ có 24 lần lập công.Với sơ đồ một tiền đạo cắm của United, mọi cơ hội đều đổ dồn về Van Nistelrooy. Vậy mà, thời gian sau này, tiền đạo Hà Lan kém duyên đến kinh ngạc, dường như phải có đến 7-8 cơ hội, anh mới phá lưới được một lần. Con số 24 bàn nhìn qua tưởng cao, khi so với số cơ hội mới thấy là quá ít. Hơn nữa, sơ đồ 4-5-1 Fergie sử dụng chỉ nhằm phục vụ Nistelrooy, không phát huy được hết khả năng những cầu thủ khác. Nistelrooy chỉ muốn người ta vì mình, không vì bất kỳ ai. Diego Forlan là tiền đạo giỏi, mà khi đá cho United không thể tỏa sáng, một phần cũng do Nistelrooy không chịu hợp tác, phối hợp cùng anh.Không còn Nistelrooy, không còn 4-5-1, lúc ấy tiềm lực đội bóng mới được phát huy đến mức tối đa.
Roy Keane và Van Nistelrooy, hai trụ cột trở thành tác nhân gây rối, phải rời United trong mùa 2005-2006 (Ảnh: Thesun.co.uk)Chú thích:[1] Sau khi mua United, Glazer mới thành tỷ phú. Trước đó chỉ là triệu phú.[2] Các quỹ đầu tư này đã tính toán hết cả: Ferguson là bảo chứng cho sự thành công của Manchester United. Không có Ferguson, không có gì bảo đảm United sẽ tiếp tục thành công trong tương lai; mà không thành công thì không lợi nhuận; không lợi nhuận thì Glazer không có tiền trả lãi cho họ. Ngoài Ferguson, họ còn buộc Glazer phải cam kết giữ David Gill ở vị trí GĐĐH.[3] Lần đầu tiên sau nhiều năm, đội bị loại ngay từ vòng bảng, dù đối thủ chỉ là Villareal, Benfica và Lille.