Dịch giả: Cao Tự Thanh
Hồi 49
Khí sắc quan to xe ngựa đẹp
Tâm tư khách lẻ cố nhân ngờ

     i Tiểu Bảo khải hoàn về kinh. Đại quân vừa tới ngoài thành Bắc Kinh, các đại thần trong triều đã ra ngoài cửa thành đón tiếp. Vi Tiểu Bảo suất lãnh bọn Đông Quốc Cương, Sách Ngạch Đồ, Mã Lạt, A Nhĩ Nê, Mã Tề, Bằng Xuân, Tát Bố Tố, Lang Thân, Ba Hải, Lâm Hưng Châu vào triều kiến Khang Hy. Hoàng đế ôn tồn khen ngợi, hạ chiếu phong Vi Tiểu Bảo là Lộc Đỉnh công nhất đẳng, bọn đại thần Đông Quốc Cương, Sách Ngạch Đồ cho tới tướng sĩ đều được thăng thưởng.
Sau đó vài hôm, Khang Hy lại liên tiếp triệu kiến Vi Tiểu Bảo, hỏi kỹ tình hình tấn công thành Nhã Khắc Tát, ký kết điều ước vạch rõ cương giới. Vi Tiểu Bảo cứ theo sự thật tâu trình, hoàn toàn không có chút gì khoe khoang, Khang Hy rất vui vẻ, khen y tiến bộ rất nhiều, phong tặng cho bảy vị phu nhân và hai con trai y.
Hôm ấy Khang Hy ban yến cho Phủ viễn đại tướng quân, Lộc Đỉnh công Vi Tiểu Bảo và các bề tôi có công trong chiến dịch vừa qua. Trong tiệc Khang Hy làm hai bài thơ, các Hàn lâm học sĩ trong tiệc đều kính cẩn họa lại, ca ngợi công đức. Tan tiệc, Vi Tiểu Bảo mang các bảo vật ngự tứ đắc ý nghênh ngang ra khỏi cửa cung, tùy tùng tiền hô hậu ủng dẹp đường về phủ, chợt nghe cạnh đường có tiếng người kêu lớn “Vi Tiểu Bảo, ngươi là thằng cẩu tặc vong ân phụ nghĩa!”.
Vi Tiểu Bảo giật nảy mình, lại nghe giọng nói ấy rất quen, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một đại hán tử mái hiên sấn ra giữa đường, chỉ vào y ngoác miệng chửi lớn “Vi Tiểu Bảo, thằng tiểu tặc đáng băm vằm ngàn đao muôn kiếm, rõ ràng là người Hán lại đi đầu hàng Mãn Thanh, làm nô tài chó săn cho Thát Đát. Ngươi hại chết sư phụ, giết chết anh em, hôm nay hoàng đế Thát Đát phong ngươi làm công hầu, ngươi vinh hoa phú quý, oai vệ sang trọng. Con bà ngươi, lão tử đao trắng đâm vào đao đỏ rút ra, chém thằng tiểu tặc ngươi mười bảy hăm tám đao, xem ngươi còn làm được Lộc Đỉnh công, Giáp quy công nữa không?”. Đại hán này nửa người trên cởi trần, ngực đầy lông đen, mày rậm mắt to, dáng vẻ hung dữ, chính là Mao Thập Bát ngày trước đưa Vi Tiểu Bảo lên Bắc Kinh.
Vi Tiểu Bảo còn đang ngẩn ra, đã có mấy mươi tên thân binh sấn lên bao vây. Mao Thập Bát rút đoản đao ở đùi ra định chống cự, bọn thân binh đã nhất tề động thủ, người kề đao vào cổ, người đoạt đao trên tay, đè y xuống đất trói lại. Mao Thập Bát vẫn không ngớt chửi lớn “Vi Tiểu Bảo, thằng tiểu tặc con gái điếm, năm xưa lão tử đưa ngươi tới Bắc Kinh, đúng là rất sai lầm, ta có lỗi với Trần Cận Nam Trần Tổng đà chủ, có lỗi với các anh hùng hảo hán trong Thiên Địa hội. Lão tử hôm nay cũng không cần sống nữa, mà muốn cho mọi người trong thiên hạ đều biết rõ Vi Tiểu Bảo ngươi là thằng cẩu tặc bán bạn cầu vinh, quên ơn phụ nghĩa, ngươi chỉ muốn thăng quan phát tài, làm chó săn cho hoàng đế Thát Đát...”. Đám thân binh vả vào miệng y, nhưng y thủy chung vẫn chửi mắng không ngớt. Vi Tiểu Bảo vội quát đám thân binh ngừng tay, không được lỗ mãng. Một tên thân binh lấy khăn tay ra nhét vào miệng Mao Thập Bát. Mao Thập Bát vẫn ư ư không ngớt, chắc là vẫn không ngừng chửi mắng.
Vi Tiểu Bảo sai thân binh “Mang người này về phủ canh giữ cẩn thận, đừng làm khó y, đem rượu thịt cho y ăn uống, lát nữa ta sẽ đích thân thẩm vấn”.
Vi Tiểu Bảo về tới phủ, dọn tiệc trong thư phòng, mời Mao Thập Bát lên gặp, nhưng sợ y lỗ mãng động võ, bèn bảo Tô Thuyên và Song Nhi giả làm tùy tùng đứng hầu bên cạnh. Thân binh áp giải Mao Thập Bát vào, Vi Tiểu Bảo sai cởi xiềng khóa cho y, rồi bảo thân binh lui ra.
Vi Tiểu Bảo tươi cười bước lên đón tiếp, nói “Mao đại ca, lâu quá không gặp, ngươi khỏe chứ?”. Mao Thập Bát tức giận nói “Ta có gì mà khỏe với không khỏe. Từ khi quen biết thằng tiểu tặc nhà ngươi, vốn là rất khỏe cũng trở thành không khỏe”. Vi Tiểu Bảo cười nói “Mời Mao đại ca ngồi xuống đã, để huynh đệ mời người ba chén rượu cho bớt giận trước. Huynh đệ đắc tội với đại ca chỗ nào, ngươi uống rượu xong nói ra cũng không muộn”. Mao Thập Bát sải chân bước tới, quát lớn “Ta đánh chết thằng tiểu tặc nhà ngươi trước rồi sẽ uống rượu”. Rồi vung nắm tay to bằng cái bát, vù một tiếng đánh vào giữa mặt Vi Tiểu Bảo.
Tô Thuyên bước mau lên, vươn tay trái chụp cổ tay Mao Thập Bát kéo nhẹ một cái, tay phải vỗ xuống đầu vai y hai cái. Mao Thập Bát lập tức toàn thân tê rần, bất giác không tự chủ được ngồi xuống ghế. Y vừa sợ vừa giận, vận kình nhảy bật lên chửi “Tiểu tặc...”. Tô Thuyên đứng sau lưng y, hai tay đánh vào huyệt Kiên trinh trên hai vai y, lại khẽ đè xuống một cái, Mao Thập Bát không chống cự nổi, đành ngồi xuống như cũ. Y thân hình cao lớn, ít nhất cũng phải to gấp đôi Tô Thuyên, nhưng bị nàng võ công cao thâm chế phục, trói tay buộc chân, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi xuống, lại càng căm giận, lớn tiếng nói “Lão tử hôm nay đón đường chửi thằng tiểu Hán gian ngươi, vốn đã quyết ý không cần sống nữa, chỉ là muốn tất cả người đời biết ngươi hèn hạ vô sỉ lừa thầy phản bạn...”.
Vi Tiểu Bảo nói “Mao đại ca, ta làm việc cho hoàng thượng là đi đánh người La Sát, không phải giết người Hán, không thể nói là Hán gian được. Mao Thập Bát nói “Vậy... Vậy tại sao ngươi giết Trần Cận Nam sư phụ ngươi?”. Vi Tiểu Bảo vội nói “Tại sao ta lại giết hại sư phụ ta chứ? Sư phụ ta rõ ràng là bị thằng tiểu tử Trịnh Khắc Sảng giết chết mà”. Mao Thập Bát tức giận nói “Đến bây giờ mà ngươi còn chối sao? Trong thánh chỉ con mẹ nó của hoàng đế Thát Đát nói rất rõ ràng”. Vi Tiểu Bảo ngạc nhiên nói “Trong thánh chỉ của hoàng thượng... Sao... Sao lại nói là ta hại chết sư phụ?”. Trong lòng mờ mịt, quay đầu nhìn qua Tô Thuyên.
Tô Thuyên nói “Mấy hôm trước hoàng thượng thăng ngươi làm Lộc Đỉnh công nhất đẳng, trong cáo mệnh kể lại công lao của ngươi, cũng không biết là do ai viết, trong đó nói ngươi Tiến cử tướng giỏi, bình định nghịch tặc họ Ngô, thu Đài Loan về đồ bản, cầm quân ra trận, hạ thành Khắc Tát La Sát, nêu oai nước ở biên cương, đó đều đúng. Nhưng lại có hai câu Bắt giết đầu đảng Thiên Địa hội là bọn Trần Cận Nam, Phong Tế Trung, khiến bọn phản nghịch trong thiên hạ suy sụp không gượng dậy được, nghịch tặc loạn đảng rửa mặt thay lòng, thì không đúng”.
Vi Tiểu Bảo cau mày nói “Cái gì mà rửa mặt cắt tim, rốt lại là nói chuyện gì?”. Tô Thuyên nói “Trong cáo mệnh nói người bắt giết Trần Cận Nam, Phong Tế Trung, khiến người trong Thiên Địa hội sợ hãi, không dám làm phản nữa”. Vi Tiểu Bảo nhảy dựng lên, la lớn “Làm... làm gì có chuyện ấy? Đó không phải là oan uổng cho người ta sao?”. Tô Thuyên chậm rãi lắc đầu, nói “Phong Tế Trung làm gian tế, đúng là do chúng ta giết, lời trong thánh chỉ không sai, chỉ thêm ba chữ Trần Cận Nam”. Vi Tiểu Bảo vội nói “Trần Cận Nam là ân sư của ta, tại... tại sao ta lại giết lão nhân gia người chứ? Đạo... đạo thánh chỉ ấy của hoàng thượng... ờ... cô thấy thánh chỉ sao không nói với ta?”. Tô Thuyên nói “Bọn ta bàn với nhau, là trong thánh chỉ thừa ba chữ Trần Cận Nam, nếu ngươi biết được nhất định sẽ không vui”. Vi Tiểu Bảo biết cái gọi là “Bọn ta bàn với nhau” chính là bảy vị phu nhân bàn bạc với nhau, bèn quay nhìn Song Nhi, Song Nhi gật gật đầu.
Vi Tiểu Bảo nói “Mao đại ca, sư phụ ta đích xác không phải do ta hại. Phong Tế Trung là phản đồ của Thiên Địa hội, y... y lén lút báo tin cho hoàng đế...”. Mao Thập Bát cười nhạt nói “Vậy thì ngươi là người tốt chứ gì?”.
Vi Tiểu Bảo ngồi phệch xuống mép ghế, nói “Ta sẽ đi phản biện với hoàng thượng, xin y sửa lại... Sửa lại... Sửa lại...”. Y nói liên tiếp ba chữ “Sửa lại”, nhưng biết Khang Hy nhất định không vì thừa ba chữ “Trần Cận Nam” mà chịu đưa ra tờ thượng dụ khác, nghĩ thầm “Không biết là thằng cẩu tặc nào lắm mồm, nói với hoàng thượng là mình hại chết sư phụ. Đối với hoàng thượng thì như vậy là mình trung thành, nhưng... nhưng Vi Tiểu Bảo mình còn xứng đáng là con người không?”. Y trong lòng quẫn bách, đột nhiên òa một tiếng bật khóc, kêu lên “Mao đại ca, Thuyên tỷ tỷ, hảo... hảo Song Nhi, ta không có hại chết sư phụ mà!”.
Ba người thấy Vi Tiểu Bảo đột nhiên khóc lớn, đều giật nảy mình. Tô Thuyên vội bước qua ôm chặt vai y, dịu dàng nói “Trịnh Khắc Sảng hại chết sư phụ ngươi trên đảo Thông Ngật, chúng ta đều chính mắt nhìn thấy”. Nói xong lấy khăn tay ta lau nước mắt cho y.
Mao Thập Bát lúc ấy mới nhận ra, tên “thân binh” võ nghệ cao cường này vốn là phụ nữ, không kìm được kinh ngạc.
Vi Tiểu Bảo nghĩ tới một việc, nói “Mao đại ca, thằng tiểu tử Trịnh Khắc Sảng cũng đang ở Bắc Kinh, chúng ta tới chất vấn y, chắc y không dám chối đâu. Đúng, đúng, chúng ta đi ngay thôi!”.
Vừa nói tới đó, chợt nghe thân binh ngoài cửa lớn tiếng nói “Thánh chỉ tới. Ngự tiền thị vệ Đa Tổng quản phụng sắc tuyên chỉ. Vi Tiểu Bảo đứng lên ra cổng đón, chỉ thấy Đa Long đã cười hề hề bước vào. Vi Tiểu Bảo hướng về phía bắc quỳ xuống, kính cẩn thỉnh an.
Đa Long đợi y lạy xong, nói “Hoàng thượng phân phó, muốn bắt tên phản tặc chửi người trên đường để đích thân thẩm vấn”.
Vi Tiểu Bảo hoảng sợ, nói “Người... người ấy à? Huynh đệ bắt y về, đã tra hỏi kỹ càng, té ra là một thằng điên, luôn miệng xưng là Ngọc Hoàng đại đế, Thái thượng lão quân, ăn nói bậy bạ. Huynh đệ không hỏi được gì, đánh y một trận no đòn, đã thả y ra rồi. Hoàng thượng làm sao biết được chuyện này thế? Thật ra cũng chẳng có gì quan trọng...”.
Mao Thập Bát nghe tới đó không nhịn được nữa, đập mạnh lên bàn một cái, chén bát tung lên rơi xuống đất loảng xoảng vỡ nát, lớn tiếng chửi “Con mẹ nó Vi Tiểu Bảo, ai là thằng điên? Người chửi hoàng đế Thát Đát trên đường hôm nay chính là lão tử! Lão tử ngàn đao muôn kiếm cũng không sợ, chẳng lẽ lại sợ hoàng đế Thát Đát con mẹ nó à?”.
Vi Tiểu Bảo ngấm ngầm kêu khổ, chỉ mong qua mặt được Đa Long sẽ lập tức thả Mao Thập Bát ra, nào ngờ y hoàn toàn không hiểu ý mình bao che cho lần này, lại công nhiên nhục mạ hoàng thượng như thế, Mao Thập Bát cho dù quả thật có mười tám cái đầu cũng không giữ được.
Đa Long thở dài một tiếng, nói với Vi Tiểu Bảo “Huynh đệ, ngươi đối đãi với bằng hữu trên giang hồ rất có nghĩa khí, ta cũng rất khâm phục. Chuyện này ngươi đã làm hết sức, tính ra cũng đã trọn nhân trọn nghĩa rồi. Chúng ta đi thôi”. Mao Thập Bát sải chân bước ra cửa, đột nhiên quay đầu phun một bãi nước bọt vào Vi Tiểu Bảo. Vi Tiểu Bảo đang lo nghĩ, không kịp tránh né, bụp một tiếng, bị trúng ngay giữa hai mắt. Mấy tên thân binh rút yêu đao ra xông vào Mao Thập Bát. Vi Tiểu Bảo xua xua tay, buồn rầu nói “Được rồi, đừng làm khó y”. Bọn thuộc hạ Đa Long dẫn theo lấy khóa tay ra khóa tay Mao Thập Bát lại.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm “Hoàng thượng đích thân thẩm vấn Mao Thập Bát, hỏi chưa tới ba câu là nhất định sẽ kéo y ra chém đầu. Mình phải lập tức tới gặp hoàng thượng, bất kể thế nào cũng phải nghĩ cách cứu người”. Bèn nói với Đa Long “Ta muốn đi cầu kiến hoàng thượng để bẩm rõ nội tình, đừng để hán tử thô lỗ này xúc phạm hoàng thượng”.
Đoàn người tới hoàng cung. Vi Tiểu Bảo nghe nói hoàng đế đang trong Thượng thư phòng, bèn xin ra mắt. Khang Hy liền triệu y vào. Vi Tiểu Bảo dập đầu xong đứng lên.
Khang Hy nói “Kẻ chửi ngươi, lại chửi cả ta trên phố hôm nay là bạn tốt của ngươi phải không?”. Vi Tiểu Bảo nói “Hoàng thượng thấy rõ vạn dặm, chuyện gì cũng không cần phải đoán tới lần thứ hai”. Khang Hy nói “Y là người Thiên Địa hội à?”. Vi Tiểu Bảo nói “Y chưa chính thức vào hội, có điều y quen biết không ít người trong hội. Y rất khâm phục sư phụ ta. Trong thánh chỉ của hoàng thượng nói ta giết chết sư phụ, y nghe thế giận sôi lên nên tới chửi mắng ta một trận. Còn đối với hoàng thượng thì y muôn vạn lần không dám có nửa phần bất kính”.
Khang Hy mỉm cười nói “Ngươi và Thiên Địa hội đã một đao cắt đứt, từ nay trở đi không đi lại nữa phải không?”. Vi Tiểu Bảo nói “Vâng. Lần này đi đánh bọn quỷ La Sát, nô tài không mang người Thiên Địa hội cùng đi”. Khang Hy hỏi “Sau này nếu bạn cũ trong Thiên Địa hội tìm tới, thì ngươi tính sao?”. Vi Tiểu Bảo nói “Nô tài nhất định không gặp mặt, để mọi người tránh được sự bất tiện”.
Khang Hy gật đầu nói “Vì thế trong tờ cáo mệnh kia ta đã đích thân viết thêm tên hai người Trần Cận Nam, Phong Tế Trung để tránh cho ngươi nhiều chuyện phiền phức sau này. Tiểu Quế tử, một người không thể chân đứng trên hai thuyền mãi được. Nếu ngươi trung thành với ta, một lòng một dạ làm việc cho triều đình, thì không thể dấn thân vào vũng nước đục Thiên Địa hội nữa. Còn nếu ngươi quyết tâm làm Hương chủ của Thiên Địa hội, thì cứ một lòng một dạ phản lại ta mới phải”. Vi Tiểu Bảo giật nảy mình, quỳ xuống dập đầu nói “Nô tài quyết ý sẽ không làm phản. Nô tài lúc trẻ làm việc hồ đồ, không hiểu đạo lý, hiện giờ hiểu rõ đại nghĩa, rửa mặt thay lòng, khác hẳn ngày trước rồi”.
Khang Hy gật đầu cười nói “Vậy thì rất tốt. Gã điên chửi bới trên phố hôm nay, sáng mai ngươi đích thân làm giám trảm, chém đầu y đi”. Vi Tiểu Bảo dập đầu nói “Hoàng thượng minh giám, nô tài tới được Bắc Kinh, có thể nhìn thấy long nhan, toàn là nhờ người này. Nô tài còn chưa báo đáp được ơn y, nên lớn mật xin hoàng thượng tha cho y, thà là... thà là bao nhiêu công lao đánh La Sát của nô tài lần này hoàng thượng cứ cách hết, nô tài làm Lộc Đỉnh hầu cũng được”. Khang Hy chợt sa sầm mặt, nói “Việc phong tước của triều đình mà ngươi coi như trò đùa của trẻ con à? Thưởng cho ngươi tước Lộc Đỉnh công nhất đẳng là ân điển của ta. Ngươi lại lấy cáo phong tước lộc ra mua bán với ta, cò kè trả giá, thật là to gan!”.
Vi Tiểu Bảo dập đầu lia lịa, nói “Nô tài ra giá trên trời, hoàng thượng cứ trả giá sát đất. Giáng xuống tước Lộc Đỉnh hầu không được thì giáng xuống tước Thông Ngật bá, Thông Ngật tử cũng được mà”.
Khang Hy vốn định dọa y một phen cho y biết quy củ của triều đình, nào ngờ người này sinh ra là tiểu nhân nơi chợ búa, tuy làm tới tước công nhất đẳng, Đại tướng quân mà tính nết vô lại vẫn không hề thay đổi, bất giác vừa tức giận vừa buồn cười, quát “Con mẹ nó, ngươi đứng lên đi!”. Vi Tiểu Bảo dập đầu một cái rồi đứng lên.
Khang Hy vẫn làm mặt lạnh, nói “Con bà ngươi, lão tử trả giá sát đất với ngươi. Ngươi muốn ta tha tên phản nghịch kia, thì cứ cắt đầu ngươi mà đổi đầu y”.
Vi Tiểu Bảo mặt mày nhăn nhó, nói “Hoàng thượng trả giá thấp quá, xin người trả thêm giá nữa”. Khang Hy nói “Được, ta nhường ngươi một bước. Ngươi tự thiến đi, vào cung làm thái giám thật cũng được”. Vi Tiểu Bảo nói “Xin hoàng thượng trả thêm giá nữa”. Khang Hy nói “Không thêm nữa. Ngươi không đi giết người kia là bất trung với ta. Một người trung thành là trung thành, bất trung là bất trung, chuyện đó thì có giá nào mà nói được?”. Vi Tiểu Bảo nói “Nô tài với hoàng thượng thì trung, với bạn bè thì nghĩa, với mẫu thân thì hiếu, với vợ con thì ái...”.
Khang Hy hô hô cười rộ, nói “Thằng đầy tớ nhà ngươi rõ ràng trung hiếu tiết nghĩa, cái gì cũng trọn vẹn. Giỏi, bội phục, bội phục. Giờ này ngày mai cứ đem một cái đầu tới đây là xong, nếu không phải là đầu thằng phản nghịch kia thì là đầu ngươi”.
Vi Tiểu Bảo không biết làm sao, đành dập đầu lui ra.
Khang Hy thấy y ra tới cửa, liền nói “Tiểu Quế tử, ngươi lại định bỏ trốn à?”.
Vi Tiểu Bảo nói “Lần này thì không dám. Nô tài về tới nhà sẽ lên giường gối đầu nằm cao nghĩ cách, tốt nhất là vừa làm hoàng thượng vui vẻ, vừa trọn vẹn được nghĩa khí với bạn bè, mà cái đầu này của nô tài vẫn dính chặt trên cổ”.
Khang Hy cười khẽ nói “Hay lắm. Ta và công chúa Kiến Ninh lâu quá không gặp, rất nhớ cô ta, nên đã sai đón vào cung”. Y ngừng một lúc rồi nói tiếp “Sáu vị phu nhân kia của ngươi cũng theo công chúa vào cung triều kiến thái hậu. Thái hậu nói ngươi có nhiều công lao, muốn ban thưởng cho vợ con ngươi”. Vi Tiểu Bảo nói “Đa tạ ân điển của thái hậu và hoàng thượng, nô tài quả thật có tan xương nát thịt cũng không báo đáp được”. Y lùi lại hai bước, không nhịn được bèn nói “Hoàng thượng, trước kia nô tài từng nói người là Phật Như Lai, ta là Tôn Ngộ Không, nô tài nói thế nào cũng không nhảy ra khỏi bàn tay của người”. Khang Hy mỉm cười nói “Ngươi thần thông quảng đại, cần gì khách sáo chứ?”.
Vi Tiểu Bảo ra khỏi Thượng thư phòng, bất giác thở dài một hơi, nghĩ thầm “Hoàng thượng giữ hết bảy người vợ, ba đứa con của mình, cho dù mình bỏ trốn cũng không bỏ họ được”.
Đi tới hành lang, thấy Đa Long bước tới đón, cười nói “Quế huynh đệ, thái hậu triệu kiến phu nhân, công tử, tiểu thư của ngươi, nhất định sẽ ban thưởng rất nhiều. Xin chúc mừng ngươi”. Vi Tiểu Bảo chắp tay nói “Nhờ phúc của ngươi, nhờ phúc của ngươi”. Đa Long cười khẽ nói “Trước lúc huynh đệ mang quân xuất chinh có dặn ta đòi nợ giúp, đến nay đã đòi được bảy tám phần. Ngân phiếu hai trăm sáu mươi mấy vạn lượng bạc, khi trở về ta sẽ đưa tới quý phủ”.
Vi Tiểu Bảo cười nói “Đa đại ca bản lĩnh không nhỏ, đã đòi được bấy nhiêu”, rồi lập tức căm hờn nói “Thằng tiểu tử Trịnh Khắc Sảng hại chết sư phụ ta, đến nay vẫn còn làm ta rất đau đầu. Con bà nó, hôm nay thằng điên kia trên phố chửi người, há chẳng phải do Trịnh Khắc Sảng gây tai họa sao?”. Càng nghĩ càng tức giận, nói “Đại ca, xin ngươi mang theo nhiều người, chúng ta tới đó đòi nợ”.
Đa Long nghe nói lại tới Trịnh phủ đòi nợ, đó là chuyện vui vẻ hạng nhất, hôm nay lại có Phủ viễn đại tướng quân, Nhất đẳng Lộc Đỉnh công Vi công gia dẫn đầu, đi đòi nợ lại càng không cần úy kỵ, lập tức luôn miệng vâng dạ, dặn Phó Tổng quản Ngự tiền thị vệ trực ban trong cung, dẫn theo một trăm thị vệ đưa Vi Tiểu Bảo tới Trịnh phủ.
Trịnh Khắc Sảng tuy cũng được phong tước công, nhưng so với tước công của Vi Tiểu Bảo thì khác xa một trời một vực, một người là phiên vương phản nghịch quy hàng, một người là đại sủng thần, đại công thần của hoàng đế. Cũng là phủ công tước nhưng lớn nhỏ khí phái lại khác hẳn nhau, bốn chữ “Hải Trừng công phủ” trên biển ngạch sơn đen, không như bốn chữ “Lộc Đỉnh công phủ” ở nhà Vi Tiểu Bảo là mạ vàng. Vi Tiểu Bảo vừa nhìn thấy đã có mấy phần vui vẻ, nói “Bảng hiệu ở cổng của thằng tiểu tử này không bằng bảng hiệu chữ vàng của ta”.
Bọn Ngự tiền thị vệ cứ ba ngày thì có hai ngày tới phủ Hải Trừng công đòi nợ, vốn đã quen nếp, cũng không chờ người giữ cổng thông báo, cứ xồng xộc đi luôn vào phủ. Vi Tiểu Bảo ngồi vào ghế giữa trong đại sảnh. Đa Long ngồi bên cạnh.
Trịnh Khắc Sảng nghe nói Phủ viễn đại tướng quân Vi Tiểu Bảo tới, đây là khắc tinh đệ nhất trong đời y, bất giác tay chân luống cuống, nhưng lại không dám không gặp, chỉ đành thay mặc triều phục, run rẩy ra đón, bước tới vòng tay làm lễ, kêu lên “Vỉ đại nhân!”.
Vi Tiểu Bảo cũng không đứng dậy, vẫn ngồi chễm chệ trên ghế, ngẩng đầu lên trời, hừ một tiếng trong mũi, quay qua nói với Đa Long, “Đa đại ca, thằng tiểu tử Trịnh Khắc Sảng này cũng quá vô lễ. Chúng ta tới đây suốt nửa ngày rồi mà y vẫn không ngó ngàng gì tới, há không phải là coi thường người ta sao?”. Đa Long nói “Phải lắm! Giết người thì đền mạng, thiếu nợ phải trả tiền. Nếu cứ làm con rùa đen co đầu rút cổ suốt đời, rốt lại cũng có ngày không trốn núp được nữa”.
Trịnh Khắc Sảng tức giận tới cực điểm, nhưng “Đi qua hiên kẻ khác, đâu dám chẳng cúi đầu”, hai người trước mặt, một người là Đại tướng quân tay nắm binh quyền, một người là Tổng quản Ngự tiền thị vệ, mình thì không quyền không thế, tuy nói là tước vị tôn vinh chứ thật ra xử cảnh còn không bằng một người dân tầm thường, chỉ đành cố nén giận, khẽ đằng hắng một tiếng, nói “Vi đại nhân, Đa Tổng quản, chào hai ngài!”.
Vi Tiểu Bảo từ từ cúi xuống nhìn, chỉ thấy lão già trước mặt lưng còng hông vẹo, đầu tóc hoa râm, vẻ mặt vô cùng tiều tụy, nhìn kỹ lại thì người này cũng không lớn tuổi gì lắm, chỉ là mặt mày ủ rũ, đuôi mắt đầy nếp nhăn, dưới cằm để một bộ râu ngắn, cũng đã lốm đốm bạc, lại chăm chú nhìn kỹ lần nữa, không phải là Trịnh Khắc Sảng thì là ai? Vài năm không gặp mà y đã già hẳn đi hai ba mươi tuổi. Vi Tiểu Bảo đầu tiên rất ngạc nhiên, nhưng lập tức hiểu rõ ngay, là trong mấy năm nay y bị hành hạ khổ nhục, đến nỗi đột nhiên già sọm, không kìm được nảy ý thương xót, nhưng lập tức nhớ lại năm xưa y tàn độc giết chết Trần Cận Nam trên đảo Thông Ngật, nộ khí bốc lên, cười nhạt hỏi “Ngươi là ai?”.
Trịnh Khắc Sảng nói “Tại hạ là Trịnh Khắc Sảng, Vi đại nhân không nhận ra sao?”. Vi Tiểu Bảo lắc đầu nói “Trịnh Khắc Sảng à? Trịnh Khắc Sảng không phải đang làm Diên Bình quận vương ở Đài Loan sao? Tại sao lại tới Bắc Kinh chứ? Ngươi là hàng giả”. Trịnh Khắc Sảng nói “Tại hạ quy thuận nhà Đại Thanh, đội ơn hoàng thượng ban cho tước lộc”. Vi Tiểu Bảo nói “Ủa, té ra là thế. Năm xưa ngươi ở Đài Loan khoe khoang khoác lác, nói sẽ đánh tới Bắc Kinh, bắt sống hoàng thượng, muốn ngắn thì ngắn, muốn dài thì dài, câu ấy nói ra còn nhớ không?”.
Trịnh Khắc Sảng toát mồ hôi lưng, nghĩ thầm “Y muốn khoác tội danh cho mình, bịa đặt nói bừa, hoàng thượng rốt lại nghe lời y chứ quyết không nghe lời mình”. Từ khi Đa Long suất lĩnh bọn Ngự tiền thị vệ và quân sĩ Kiêu kỵ doanh không ngừng tới quấy nhiễu, Trịnh Khắc Sảng quả thật thấy một ngày dài như một năm. Một gia sản lớn mang từ Đài Loan về, mười phần có tới tám chín đã bị họ vòi vĩnh hạch sách, đã phải bán hết châu báu trang sức để trả món nợ lớn hai trăm mấy mươi vạn lượng bạc. Y trong lòng hối hận không biết bao nhiêu lần, ngày xưa quả thật không nên đầu hàng. Lúc Thi Lang tấn công, nếu mang quân hết sức tử chiến cũng chưa chắc đã thua, mà cho dù không thắng thì liều mạng chết giữa chiến trường cũng không thẹn với anh linh của ông cha trên trời, không đến nỗi sau khi đầu hàng lại phải chịu khốn khổ nhục nhã tới mức này. Lúc ấy nghe Vi Tiểu Bảo nói mấy câu như thế, lại càng buồn rầu chỉ muốn chết ngay.
Vi Tiểu Bảo nói “Đa đại ca, vị Trịnh Khắc Sảng này năm xưa oai phong lắm nhé. Huynh đệ gần đây nghe nói có người muốn đón Trịnh vương gia về Đài Loan, lại lên ngôi vương. Trịnh vương gia, người tới đón ngươi nói thế nào? Huynh đệ muốn điều tra cho rõ ràng để hồi báo với hoàng thượng”.
Trịnh Khắc Sảng run lên nói “Vi đại nhân, xin người giơ cao đánh khẽ. Chuyện người nói đó, vốn... Vốn hoàn toàn không có...”.
Vi Tiểu Bảo nói “Ờ, thế thì lạ thật. Đa đại ca, chẳng phải là hôm qua chúng ta bắt được một tên phản tặc sao? Y ngoác miệng chửi mắng hoàng thượng, chửi luôn cả ta. Người ấy nói là bộ hạ cũ của Trịnh vương gia, nói Trịnh vương gia ở Bắc Kinh bị người ta khinh rẻ, muốn báo thù cho y, muốn giết hết bọn Thát Đát Mãn Thanh gì đó mà?”.
Trịnh Khắc Sảng nghe tới đó lại càng chi trì không nổi, hai gối khuỵu xuống quỳ luôn dưới đất, run lên nói “Xin Vi đại nhân tha mạng! Tiểu nhân trước kia tội đáng muôn chết, đắc tội với lão nhân gia người. Người đại nhân đại lượng, xin mở cho ta một con đường sống, trời sẽ phù hộ cho người công hầu vạn đại”.
Vi Tiểu Bảo cười nhạt nói “Ngày trước lúc ngươi giết sư phụ ta, chắc không nghĩ là có ngày hôm nay phải không?”.
Đột nhiên phía sau sảnh có một người rảo chân bước ra, thân hình cao gầy, dáng vẻ dữ tợn, chính là Nhất kiếm vô huyết Phùng Tích Phạm. Y sấn tới cạnh Trịnh Khắc Sảng, vươn tay ra kéo y đứng lên, rồi quay qua Vi Tiểu Bảo nói “Năm xưa giết chết Trần Cận Nam toàn là chủ ý của ta, không liên quan gì tới Trịnh gia. Ngươi muốn trả thù cho sư phụ thì cứ việc giết ta đi”.
Vi Tiểu Bảo đối với Phùng Tích Phạm vốn mười phần sợ sệt, thấy y dáng vẻ hung hăng dữ tợn, bất giác có rúm người trên ghế, run lên nói “Ngươi... ngươi định đánh người à?”. Đa Long nhảy bật dậy quát “Người đâu!”, liền có hơn mười tên thị vệ cùng sấn tới vây chặt Phùng Tích Phạm. Vi Tiểu Bảo thấy bên mình người đông thế mạnh mới yên tâm, cao giọng nói “Người này ở giữa kinh đô lại dám hành hung, bắt lấy”. Bốn tên thị vệ cùng vươn tay ra chụp vào vai Phùng Tích Phạm.
Phùng Tích Phạm cũng không chống cự, lớn tiếng nói “Bọn ta quy hàng triều đình, hoàng thượng phong cho Trịnh công gia là Hải Trừng công, phong ta là Trung Thành bá. Hoàng thượng còn nói tất cả chuyện cũ bỏ hết, không nhắc tới nữa. Vi đại nhân, ngươi muốn giả công làm tư, vu cáo người tốt, bọn ta chỉ còn cách tới trước mặt hoàng thượng để phân biện cho rõ ràng thôi”.
Vi Tiểu Bảo cười nhạt nói “Người là người tốt, ha ha, té ra Nhất kiếm vô huyết Phùng đại nhân là một người rất rất tốt, đúng là chuyện hôm nay ta mới nghe thấy lần đầu đấy”.
Phùng Tích Phạm nói “Sau khi bọn ta tới Bắc Kinh, yên phận giữ mình, trước nay không gặp người ngoài, cũng không dám phạm vào nửa điều cấm lệnh. Các vị thị vệ đại nhân này không ngừng tới đây chìa tay đòi tiền, bọn ta khuynh gia đãng sản để đáp ứng, chuyện đó cũng chưa đáng gì. Vi đại nhân, ngươi muốn khoác bừa tội danh cho bọn ta, hoàng thượng sáng suốt thấy rõ muôn dặm, chỉ e không phải tùy ý ngươi đâu”.
Người này có kiến thức có can đảm, hơn xa Trịnh Khắc Sảng, sang sảng nói mấy câu ấy khiến Vi Tiểu Bảo nhất thời cũng khó biện bác, nghĩ thầm hai người bọn họ là hàng thần Đài Loan nhưng đã được triều đình phong tước, khinh rẻ cố nhiên không khó, nhưng nếu muốn đánh đổ họ thật thì hoàng thượng chỉ cần hỏi vài câu là sẽ biết rõ ngay lập tức. Hoàng thượng đoán được là mình trả thủ cho sư phụ thì nhất định sẽ xử tội. Y trong lòng đã sợ sệt nhưng ngoài miệng vẫn cứng cỏi, nói “Hôm qua bọn ta bắt được một tên phản tặc, chính miệng y nói muốn đón Trịnh vương gia về lại Đài Loan, chẳng lẽ còn là giả sao?”.
Phùng Tích Phạm nói “Hạng người ấy mở miệng nói bừa, kể tới làm gì? Xin Vi đại nhân đưa người đó tới đây, bọn ta sẽ lên bộ Hình đối chất”.
Vi Tiểu Bảo nói “Ngươi muốn đối chất à? Vậy thì rất tốt, rất hay, rất quang quác, rất tưng tưng”. Rồi quay qua hỏi Trịnh Khắc Sảng “Trịnh vương gia, số tiền ngươi nợ ta, rốt lại lúc nào sẽ trả xong?”.
Phùng Tích Phạm nghe Vi Tiểu Bảo nhìn phải nhìn trái nói qua chuyện khác, xem mặt xét sắc, đoán là y sợ bị hoàng đế biết được, nghĩ thầm chuyện đã tới bước này bèn định lớn mật làm ầm lên với hoàng đế. Hoàng đế tuy còn nhỏ tuổi nhưng mười phần anh minh, chuyện phải trái đen trắng nhất định có thể nhận ra. Nếu không nhân cơ hội này để dứt khoát một lần, trở đi sẽ chịu lụy vô cùng. Quả thật là bị thằng tiểu tử họ Vi này bức ép tới mức không sao nhường nhịn được nữa, Chó cùng cắn giậu, người cùng làm ẩu, ngươi ép ta tới mức phải đưa cổ vào tròng, thì mọi người liều mạng với nhau một phen. Y tâm ý đã quyết, liền nói “Vi đại nhân, Đa Tổng quản, chúng ta cùng tới cáo ngự trạng thôi”.
Vi Tiểu Bảo giật nảy mình, nghĩ thầm nếu kiện cáo trước mặt hoàng thượng thì mình không có bằng chứng nào mà chạy tội, nhưng chuyện này quyết cũng không thể tỏ ra sợ sệt, bèn nói “Tốt lắm! Dắt cả gã họ Trịnh đi luôn! Trước hết cứ giải họ vào thiên lao giam lại cho họ yên ổn hưởng phúc trong đó, qua sáu tháng một năm, chúng ta sẽ thong thả tâu rõ với hoàng thượng”.
Đa Long trong lòng ngần ngừ, Trịnh Khắc Sảng được phong tước công, tới y đòi nợ vòi tiền thì không hề gì, nhưng nếu muốn bắt người thật thì không tâu lên hoàng thượng không được, hạ giọng nói “Vi đại nhân, chúng ta cứ tâu lên hoàng thượng trước, rồi sẽ tới bắt người”.
Trịnh Khắc Sảng trong lòng chợt nhẹ nhõm, vội nói “Đúng đấy, ta không phạm tội gì, sao lại bắt ta?”.
Theo gió phất cờ vốn là trò chơi quen tay của Vi Tiểu Bảo, y lập tức nói “Có phạm tội hay không thì hiện tại còn chưa biết được. Ngươi thiếu tiền của ta còn chưa trả đủ, bây giờ tính sao? Ngươi trả tiền hay đi theo bọn ta?”.
Trịnh Khắc Sảng nghe thấy khỏi phải bị bắt, luôn miệng nói lia lịa “Ta trả tiền, ta trả tiền!”. Rồi vội vàng đi vào nhà trong đem ra một tập ngân phiếu, hai tên gia đinh bưng ra một cái mâm trên đặt nữ trang vàng bạc. Trịnh Khắc Sảng nói “Vi đại nhân, ty chức dốc rương vét tủ tìm được ba bốn vạn lượng, quả thật không còn gì nữa”. Vi Tiểu Bảo nói “Có thật là không còn gì không? Ta không tin, huynh đệ bồi tiếp ngươi vào trong tìm thử”. Trịnh Khắc Sảng nói “Chuyện này... chuyện này... như thế e không tiện lắm”.
Phùng Tích Phạm cao giọng nói “Bọn ta không phạm vương pháp, mà Vi đại nhân lại định lục soát nhà cửa của bọn ta, là vâng thánh chỉ hay có văn thư của Hình bộ đại đường?”.
Vi Tiểu Bảo cười nói “Đây không phải là lục soát nhà cửa. Trịnh vương gia nói không còn gì nữa, ta lại thấy y còn rất nhiều. Chỉ e vàng bạc châu báu, lại còn nhiều đao thương binh khí, long bào long ỷ gì đó của y giấu trong phòng hầm bí mật, nhất thời tìm không ra, mọi người đi tìm giúp y thôi mà”.
Trịnh Khắc Sảng vội nói “Ta... ta làm sao dám cất giấu đao thương võ khí, long ỷ long bào gì gì? Mà nói lại, ty chức chỉ là... chỉ là tước công, cách gọi vương gia ấy thật ngàn vạn lần không dám nhận”.
Vi Tiểu Bảo nói với Đa Long “Đa đại ca, nhờ ngươi đếm qua xem tất cả có bao nhiêu tiền?”.
Đa Long và hai tên thị vệ đếm số ngân phiếu, nói “Ngân phiếu có tất cả ba vạn bốn ngàn ba mươi lượng bạc, còn có một mớ nữ trang không biết đáng giá bao nhiêu”.
Vi Tiểu Bảo đưa tay vào mớ nữ trang xốc xáo vài cái, nhặt một chiếc thoa hình chim phượng lên, kinh sợ nói “Ái chà, Đa đại ca, đây là vật phạm vào cấm lệnh rồi. Hoàng thượng là rồng, chánh cung nương nương là phượng, tại... tại sao vương phi của Trịnh vương gia cũng cài phượng thoa?”.
Phùng Tích Phạm càng tức giận, lớn tiếng nói “Vi đại nhân, ngươi muốn tìm xương trong trứng gà, họ Phùng ta hôm nay liều mạng với ngươi. Các cửa hiệu bán vàng bạc nữ trang trong khắp thiên hạ có nhà nào không có phượng thoa? Nữ quyến nhà các quan trong thành Bắc Kinh người nào không cài phượng thoa?”. Vi Tiểu Bảo nói “Té ra Phùng đại nhân đã thấy hết nữ quyến nhà các quan trong thành Bắc Kinh, ờ, vậy ngươi nói thái thái tiểu thư nhà nào là xinh đẹp nhất thế? Chặc chặc chặc, lợi hại thật, lợi hại thật, nhìn thấy hết nữ quyến của bao nhiêu người như vậy thật nhãn phúc không nhỏ đâu. Vương phi của Khang thân vương, tiểu thư của đại nhân Minh Châu Thượng thư bộ Binh, ngươi đều thấy qua hết rồi phải không?”. Phùng Tích Phạm giận tới mức không nói được ra lời, trong lòng quả thật cũng sợ sệt, biết gã thiếu niên này chơi thân với nhiều người quyền quý trong triều, nếu lại đem câu vừa rồi thêm mắm dặm muối nói ầm lên ra ngoài, thì mình không gặp rủi ro không xong.
Trịnh Khắc Sảng khom người vái lia lịa, nói “Vi đại nhân, tất cả mọi việc xin người khoan dung, ty chức năn nỉ người mà”.
Vi Tiểu Bảo thấy mấy câu vừa rồi khiến Phùng Tích Phạm khiếp đảm không dám lên tiếng, theo gió phất cờ như thế là đủ, bèn cười ha hả, nói “Đa đại ca, thể diện của huynh đệ so với ngươi còn thua xa. Đa đại ca tới đòi nợ lấy được hơn hai trăm vạn lượng bạc, mà huynh đệ đích thân xuất mã chỉ được có một chút này”. Trịnh Khắc Sảng nói “Quả thật ty chức trong nhà không còn gì, chứ quyết không dám... quyết không dám chây nợ không trả”. Vi Tiểu Bảo nói “Chúng ta đi thôi. Đợi qua mười bữa nửa tháng nữa, Trịnh vương gia chở vàng bạc từ Đài Loan tới thì tới đòi nợ là được”. Nói xong đứng lên, bước ra khỏi sảnh.
Phùng Tích Phạm nghe lời lẽ của Vi Tiểu Bảo câu nào cũng vu hãm Trịnh Khắc Sảng mưu đồ chuyện bất pháp, vẫn câu kết với bộ thuộc cũ ở Đài Loan, đó là tội diệt tộc, nếu không phân biện cho rõ ràng thì suốt đời sẽ bị đè nén, khó mà làm người, bèn cao giọng nói “Bọn ta vâng lệnh giữ phép, không dám đi ngang về tắt nửa bước. Những lời mà Vi đại nhân và Đa Tổng quản nói ở đây hôm nay, bọn ta sẽ năm mười mười lăm tâu rõ với hoàng thượng, nếu không thì trời đất tuy rộng lớn, bọn ta cũng không có đất đứng chân đâu”.
Vi Tiểu Bảo cười nói “Cần đất đứng chân à? Có chứ, có chứ. Trịnh vương gia và Phùng tướng quân trở về Đài Loan, đó không phải là một mảnh đất đứng chân rộng lớn sao? Hai người các vị cần bàn đại sự đứng chân, bọn ta không quấy rầy nữa”. Nói xong kéo tay Đa Long, nghênh ngang ra cửa.
Vi Tiểu Bảo về tới phủ, lập tức mở tiệc mời bọn thị vệ uống rượu. Đa Long sai thủ hạ mang tới bốn cái rương lớn, mở nắp ra, đều là vàng bạc châu báu và từng chồng từng chồng ngân phiếu, cười nói “Đòi nợ suốt mấy tháng, gia sản của thằng tiểu tử Trịnh Khắc Sảng có quá nửa là trong này rồi. Vi huynh đệ, ngươi kiểm lại rồi nhận đi”.
Vi Tiểu Bảo rút một tập ngân phiếu khoảng mười mấy vạn lượng, nói “Thằng cẩu tặc này hại chết sư phụ ta, nhưng hoàng thượng lại phong tước cho y, mối thù này không trả được nữa rồi. Đa tạ đại ca và các anh em trị cho y thê thảm như thế, giúp huynh đệ hả giận được một chút. Sư phụ ta không có gia quyến, huynh đệ lấy số tiền này sai người tới Đài Loan dựng một ngôi từ đường thật lớn để thờ cúng sư phụ ta. Còn bao nhiêu thì xin đại ca và các anh em cứ chia nhau thôi”.
Đa Long xua tay lia lịa, nói “Không được, không được. Đây là tiền Trịnh Khắc Sảng thiếu huynh đệ. Ngươi chỉ cần sai vài tên thân binh hàng ngày tới cửa đòi nợ cũng không sợ gì y không trả. Bọn ta được ngươi sai sử làm giúp một việc nhỏ, mọi người đều là người mình, tại sao lại đòi tiền ngươi?”. Vi Tiểu Bảo nói “Không giấu gì đại ca, gia sản của huynh đệ đã nhiều tới mức không sao tiêu hết, bạn bè tốt có tiền thì mọi người cùng tiêu, còn phân biệt của người này người kia làm gì?”.
Nhưng Đa Long nói thế nào cũng không chịu nhận, hai người cãi nhau đỏ mặt tía tai, sau cùng các thị vệ nhận một trăm vạn lượng tiền “Đòi nợ phí”, hơn ba mươi vạn lượng thì đưa qua cho các anh em bên Kiêu kỵ doanh chia nhau, số còn lại Đa Long đích thân cầm lên mang vào nội đường của Vi phủ.
Bọn thị vệ kể cả số đang trực ban trong cung cùng chia thì mỗi người được vài ngàn lượng bạc. Ai cũng vô cùng cao hứng, cơm no rượu say rồi bèn mở sòng bạc lớn chơi bài cẩu, gieo xúc xắc trong hoa sảnh phủ công tước.
Đã là anh em tốt thì Vi Tiểu Bảo gieo xúc xắc cũng không giở trò. Đánh bạc đến canh hai, Vi Tiểu Bảo nhìn Đa Long nói “Đa đại ca, huynh đệ còn muốn làm phiền ngươi một chuyện”. Đa Long đánh bạc đang may, tâm tinh khoan khoái, cười nói “Được, bất kể là chuyện gì, chỉ cần ngươi phân phó thôi”. Nhưng lại lập tức nhớ tới một chuyện, bèn nói “Chỉ có một chuyện là không được! Thằng điên chửi người trên phố kia thì hoàng thượng đã dặn ta phải canh giữ nghiêm ngặt, sáng mai sẽ do ngươi làm giám trảm. Nếu ta vì tư tình mà thả ra, thì hoàng thượng sẽ chém đầu ta”.
Vi Tiểu Bảo chính là định nhờ y làm chuyện ấy, nào ngờ y nói ra từ đầu, đã từ chối trước, bèn nghĩ thầm “Hoàng thượng thần cơ diệu toán, chuyện gì cũng đoán trước được. Một trăm vạn lượng bạc mà cũng không mua được tính mạng của Mao đại ca”. Trong lòng não nộ, lại định tới nhà Trịnh Khắc Sảng đòi nợ, nhưng lại nhớ tới dáng vẻ suy sụp của Trịnh Khắc Sảng, cảm thấy đi khinh rẻ hà hiếp loại sâu bọ đáng thương ấy cũng không có gì là anh hùng, liền xoay chuyển ý nghĩ, nói “Thằng điên ấy thì hoàng thượng đã đích thân phân phó, cho dù ta gan to bằng trời cũng không dám tha y. Hôm nay chúng ta đi đòi nợ, Trịnh Khắc Sảng thì cũng thôi, nhưng gã thủ hạ Phùng Tích Phạm của y, con dê đực ấy mới thật là ghê gớm, chúng ta đều bị y coi thường. Huynh đệ nhớ lại, nỗi giận này thật là nuốt không trôi”.
Mấy tên thị vệ bên cạnh nghe thấy, cùng lên tiếng phụ họa, nói “Hôm nay bọn ta nhìn thấy, ai cũng tức giận. Vi đại nhân không cần phiền não, mọi người cứ tìm tới nhà y. Y là một tên hàng tướng thua trận, còn dám lớn mật sính cường ở Bắc Kinh, loại người vô pháp vô thiên ấy chúng ta lại tha cho à?”. Đám thị vệ càng nói càng tức giận, đều nói phải lập tức tới phá phủ bá tước của Phùng Tích Phạm.
Vi Tiểu Bảo nói “Chúng ta tính con rùa đen này thì không thể công khai tìm tới, nếu để quan Ngự sử biết được, dâng một tờ tâu lên, thì tiếng tăm của Ngự tiền thị vệ không được tốt lắm”. Đa Long vội nói “Phải, phải, huynh đệ lo lắng rất đúng”. Vi Tiểu Bảo nói “Đa đại ca cũng không cần đích thân xuất mã, mời Trương đại ca và Triệu đại ca dắt người đi”, rồi nhìn qua Trương Khang Niên và Triệu Tề Hiền nói “Các ngươi giả làm thủ hạ của Thái Đô thống Tiền phong doanh, nói có việc gấp mời con rùa đen Phùng Tích Phạm tới thương nghị. Y cho dù trong lòng ngờ vực cũng không dám không đi. Đi được nửa đường thì cùm tay khóa chân, bịt vải đen lên mắt, nút miệng y lại, dắt đi một vòng qua Đông thành Tây thành, sau cùng mới mang về đây. Mọi người dần cho y một trận, lột hết quần áo y, đem tới bỏ lên giường dì thái thái của Thái Đô thống”.
Bọn thị vệ cười ầm lên, luôn miệng khen là diệu kế. Ngự tiền thị vệ và quan quân Tiền phong doanh trước nay bất hòa, gặp nhau là thường xô xát, Đô thống Tiền phong doanh vốn là A Xích Tế, hôm trước bị Vi Tiểu Bảo dùng kế giam vào thiên lao, về sau tuy được thả ra nhưng Khang Hy trách y vô dụng, làm việc bất lực nên đã cách chức, Đô thống hiện nay họ Thái. Đa Long và Thái Đô thống minh tranh ám đấu đã ầm ĩ từ lâu, chỉ là chẳng ai làm gì được ai.
Đa Long lại càng trong lòng mừng rơn, nói “Thằng đầy tớ lão Thái ấy sợ vợ, cưới hầu thiếp không dám đưa về nhà. Dì thái thái thứ tám y mới cưới là ở Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng, buổi tối lão Thái không ngủ lại đó. Chúng ta lột trần truồng Phùng Tích Phạm ra đặt lên giường dì thái thái, lão Thái mà không uất ức suýt chết không xong. Cho dù y nghi ngờ chúng ta giở trò ma, nhưng chỉ cần mọi người không tiết lộ phong thanh thì y cũng không làm gì được”.
Lúc ấy bọn thị vệ tháo hết tiêu ký thị vệ trên người, hi hi hô hô ra cửa kéo đi.
*

*

Vi Tiểu Bảo và Đa Long uống rượu ngồi chờ trong sảnh. Thân binh thủ hạ của Vi Tiểu Bảo không ngừng đi nghe ngóng tin tức về báo: bọn thị vệ đã tới trước cổng phủ Trung Thành bá, tự xưng là người của Tiền phong doanh, gõ cửa cầu kiến, Phùng Tích Phạm ra đón vào, định mời bọn thị vệ uống trà, Trương Khang Niên nói vâng lệnh Thái Đô thống, có việc quân khẩn cấp ở Đài Loan mời y lập tức tới thương nghị, Phùng Tích Phạm đã lên kiệu, bọn thị vệ đưa tới Tây thành, bọn thị vệ đã cùm khóa Phùng Tích Phạm, bắt hết bọn tùy tùng y dắt theo, đoàn người đi tới Bắc thành, quân tuần đêm của Cửu môn Đề đốc xét hỏi, Triệu Tề Hiền lớn tiếng đáp là quan quân Tiền phong doanh, Phùng Tích Phạm trong kiệu nhất định nghe thấy rất rõ, mọi người đang trên đường về phủ...
Qua khoảng thời gian tàn một nén hương, bọn thị vệ giải Phùng Tích Phạm vào. Trương Khang Niên lớn tiếng nói “Khải bẩm Thái Đô thống, đã giải phạm quan Phùng Tích Phạm tới”. Vi Tiểu Bảo nắm chặt tay, ra hiệu đánh thật tàn nhẫn. Bọn thị vệ quát “Phạm quan Phùng Tích Phạm câu kết với bọn phản nghịch, mưu đồ làm việc bất pháp. Thái Đô thống có lệnh tra khảo thật nặng”, rồi lập tức quát tháo sấn vào y, tay đấm chân đá.
Phùng Tích Phạm võ công cực cao, tính nết cũng mười phần cơ cảnh, lúc bọn thị vệ giả mạo là quan quân Tiền phong doanh tới mời y đã nhìn thấy đường lối không đúng, nếu muốn chạy trốn thì bọn thị vệ tuy đông người cũng quyết không sao bắt được. Nhưng y sau khi đầu hàng được phong tước bá, nghĩ cho dù đối phương có ý làm hại nhưng hoàng đế anh minh, sẽ phân biện được, nếu mình lại trốn chạy thì không khỏi bị khép vào tội danh sợ tội bỏ trốn, từ đây tước lộc tôn vinh kể như trôi theo dòng nước, nên hoàn toàn không hề chống cự. Chỉ vì tham luyến giàu sang mà đến nỗi thân là cao thủ võ công trên đời lại bị bọn thị vệ đánh cho chết đi sống lại.
Nhìn thấy y miệng mũi chảy máu, nội thương rất nặng, Vi Tiểu Bảo vô cùng khoái trá, mối thù giết hại sư phụ đã trả được non nửa, nếu đánh nữa thì y sẽ chết, bèn xua tay ra hiệu ngừng lại, sai thân binh lột hết quần áo của y, cho y vào một cái bao nỉ. Lúc ấy Phùng Tích Phạm hơi thở thoi thóp, đã bất tỉnh nhân sự rồi.
Đa Long cười nói “Tới nhà dì thái thái thứ tám của lão Thái thôi”. Triệu Tề Hiền cười nói “Tốt nhất là cũng lột hết quần áo dì thái thái thứ tám của lão Thái ra, trói hai người vào nhau”. Bọn thị vệ rất vui vẻ, khen hay ầm ĩ. Đa Long muốn thấy dì thái thái thứ tám của Thái Đô thống lột hết quần áo thì ra sao, bèn nói “Lần này thì ta chỉ huy”.
Đoàn người vác Phùng Tích Phạm đang định xuất phát, chợt hai tên thân binh sải chân chạy mau vào bẩm với Vi Tiểu Bảo “Bẩm Vi Tước gia, nhà ngoài của Thái Đô thống ở Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng đang ầm ĩ long trời lở đất, có người đánh nhau”.
Bọn thị vệ giật nảy mình, đều nghĩ “Sao lại tiết lộ phong thanh ra được? Thái Đô thống đã có phòng bị, chuyện này rủi ro rồi”.
Vi Tiểu Bảo hỏi “Ai đánh nhau?”. Một tên thân binh nói “Tám người bọn tiểu nhân vâng lệnh đại nhân do thám ở trước sau Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng, chợt thấy một đội nương tử quân, tất cả hơn ba mươi người...”. Vi Tiểu Bảo cau mày nói “Cái gì mà nương tử quân?”. Tên thân binh kia nói “Bẩm đại nhân, đại đội người này toàn là phụ nữ bàn chân to, người cầm chày giã tiêu, người cầm thước may áo, người cầm then cửa đòn gánh, xông vào nhà ngoài của Thái Đô thống, ầm ầm chát chát đập phá loạn lên, lôi một nương tử nhỏ không còn xinh đẹp ra lấy roi da đánh túi bụi”. Vi Tiểu Bảo nói “Chuyện này mới là kỳ quái! Đi thám thính lại xem!”. Hai tên thân binh vâng dạ bước ra.
Tiếp đó toán thám tử thứ hai về báo “Bẩm đại nhân, Thái Đô thống cưỡi khoái mã, đã tới Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng. Y còn chưa kịp mặc xong quần áo, chân trái đi giày, chân phải thì không. Nguyên là người suất lãnh đội nương tử quân tấn công Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng chính là phu nhân của Thái Đô thống”.
Mọi người nghe tới đó cùng cười phá lên, mới biết phu nhân của Thái Đô thống lên cơn ghen, tới phá nhà ngoài của y.
Tên thân binh kia nói tới đó cũng không nhịn cười được, lại nói tiếp “Vị thái thái kia túm Thái Đô thống chát chát đánh hai tát tai, kế đá thêm một cước, rất là ghê gớm. Thái Đô thống khom người vái dài, luôn miệng nói: Xin thái thái bớt giận!”.
Đa Long hoa chân múa tay nói “Phen này thì lão Thái chịu khổ rồi!”.
Vi Tiểu Bảo cười nói “Đại ca, ngươi mau suất lãnh người ngựa tới đó khuyên can. Phen này lão Thái bị ngươi túm được bím tóc, bảo đảm Tiền phong doanh của y từ nay trở đi không dám đối đầu với Ngự tiền thị vệ chúng ta nữa đâu”.
Đa Long được y một câu thức tỉnh, trong lúc cả mừng giơ tay đập mạnh vào trán mình một cái, cười nói “Ta lại ngu ngốc thế đấy! Co hội tốt thế này cũng không biết nắm lấy. Các anh em, mọi người đi xem nhiệt náo đi”, rồi suất lãnh bọn thị vệ chạy mau tới Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng.
Vi Tiểu Bảo nhìn Phùng Tích Phạm dưới đất, ngẫm nghĩ “Thằng đầy tớ này thì xử trí làm sao là tốt? Tha y ra xong nhất định y sẽ bẩm cáo với hoàng thượng. Cho dù không có bằng chứng gì là mình, ắt hoàng thượng cũng đoán được là mình ra tay”. Y chắp tay sau lưng, đi qua đi lại trong sảnh, lại nghĩ “Trời sáng là phải xử chém Mao đại ca, có cách nào cứu được tính mạng y không? Cướp pháp trường như trong vở Đại Danh phủ thì không được rồi. Cướp pháp trường, cướp pháp trường...”.
Đột nhiên lại nhớ tới một vở tuồng khác “Pháp trường hoán tử! Đúng rồi! Tiết Cương gây họa, cả nhà chết chém, có lão già Từ gì đó râu trắng đem con ruột mình đánh tráo đứa nhỏ Tiết gì đó trong pháp trường ra...”.
Y xem không ít tuồng hát, tên các nhân vật trong vở thì không nhớ rõ lắm, nhưng cốt truyện thì nhớ rất rõ ràng. Vừa nhớ tới vở Pháp trường hoán tử, lại nhớ tới một vở khác Sưu cỗ cứu cỗ. “Chuyện này cũng không khác lắm, có một người tên Trình Anh râu đen, đem con trai mình thay vào con chủ, để con mình bị giết mà cứu sống được con chủ. Nhưng không làm thế được, may mà Mao đại ca tuổi tác khác hẳn con mình, nếu không mà bảo mình đem Hổ Đầu, Đồng Trùy tới pháp trường giết đi, đổi Mao đại ca ra, tuy nói bạn bè nghĩa khí là trọng, nhưng những việc như thế thì mình ngàn vạn lần không sao làm được. Tốt lắm, tốt lắm!”. Y đá mạnh một cước vào Phùng Tích Phạm dưới đất, nói “Ngươi thật may mắn, Vi đại nhân nhận ngươi làm con nuôi. Con ruột thì Vi đại nhân không bỏ được, chứ con nuôi thì thương qua loa thôi”.
Lúc ấy lập tức gọi Đội trưởng thân binh vào, thì thào dặn dò một lượt, thưởng y một ngàn lượng bạc, lại đưa thêm một ngàn lượng để y chia cho số thân binh lo việc còn lại. Viên Đội trưởng khom người cảm tạ, nói “Xin đại nhân cứ yên tâm, tất cả sẽ thu xếp chu đáo, quyết không có gì sơ suất đâu”.
Vi Tiểu Bảo sắp xếp xong, đi vào nội đường. Bảy người vợ và các con đã được thái hậu triệu kiến vào cung, trong phòng vắng ngắt, y để cả quần áo nằm xuống giường một lúc, không bao lâu thì trời sáng.
Đến giờ Thìn, trong cung truyền chỉ ra nói “Giang dương đại đạo Mao Thập Bát đại nghịch bất đạo, nhục mạ đại thần, lập tức xử trảm, sai Phủ viễn đại tướng quân, Nhất đẳng Lộc Đỉnh công Vi Tiểu Bảo làm giám trảm”.
Vi Tiểu Bảo nghênh tiếp chỉ dụ, điểm thân binh ra chờ ngoài cổng phủ, chỉ thấy Đa Long suất lãnh mấy mươi tên Ngự tiền thị vệ áp giải Mao Thập Bát tới.
Mao Thập Bát mắt bầm mũi sưng, trên mặt đầy máu, hiển nhiên là bị tra khảo. Y vừa thấy Vi Tiểu Bảo là ngoác miệng chửi lớn “Vi Tiểu Bảo, thằng tiểu Hán gian vô sỉ nhà ngươi, hôm nay ngươi làm giám trảm quan chém đầu lão tử, lão tử chết đi không oan uổng chút nào. Ai bảo hôm ấy ta mù, dắt thằng tiểu Hán gian ngươi từ ổ điếm ở Dương Châu lên Bắc Kinh?”. Bọn thân binh lớn tiếng quát tháo, nhưng Mao Thập Bát càng chửi càng hung dữ.
Vi Tiểu Bảo không đếm xỉa gì tới y, hỏi Đa Long “Lão Thái thế nào?”. Đa Long cười nói “Tối qua lúc ta tới nơi, lão Thái đã bị phu nhân cào cấu tới mức máu me đầy mặt. Y vừa nhìn thấy ta, dáng vẻ vô cùng thảm hại. Ta vừa dỗ dành vừa dọa dẫm, khuyên giải phu nhân y, lại đón dì thái thái thứ tám của y về nhà ta, sai hai người tiểu thiếp làm bạn với cô ta. Lão Thái cảm ơn luôn miệng, rất là cảm kích”.
Vi Tiểu Bảo cười nói “Vị dì thái thái thứ tám ấy dung mạo ra sao?”. Đa Long giơ ngón tay cái lên nói “Ha ha, khá lắm!”. Vi Tiểu Bảo cười nói “Nhưng ngươi không được thấy sắc động tâm, nhân lúc cháy nhà xông vào hôi của đấy”. Đa Long hô hô cười rộ, nói “Huynh đệ cứ yên một trăm hai mươi cái tâm đi, đại ca của ngươi đâu lại kém cỏi thế? Tuy lão Thái đối đầu với ta, nhưng những việc như thế thì Đa đại ca ngươi không làm đâu”.
Lúc ấy hai người giải Mao Thập Bát ra pháp trường chỗ cửa chợ Thái Thị. Đa Long cưỡi ngựa, Vi Tiểu Bảo đi một chiếc xe ngựa lớn. Mao Thập Bát ngồi trong một chiếc xe bò bỏ mui, hai tay bị trói, trên cổ cắm một tấm biển gỗ viết “Khâm phạm Mao Thập Bát bị xử chém”. Chiếc xe bò từ phố lớn Loa Mã thị đi về phía tây, bách tính nhao nhao kéo ra xem. Mao Thập Bát dọc đường vừa la vừa hát, kêu lớn “Mười tám năm sau lão tử sẽ lại là một trang hảo hán. Sở dĩ ta lấy tên Mao Thập Bát vì đã sớm biết là phải bị chém đầu”. Bách tính hai bên đường lớn tiếng khen ngợi, khen y “Giỏi lắm, là một hán tử cứng cỏi”.
Tới pháp trường cửa chợ Thái Thị ở ngã tư phố lớn Loa Mã thị và phố lớn Tuyên Vũ môn, thân binh của Vi Tiểu Bảo đã dựng xong rạp và hàng rào trước sau trong đêm, canh gác cực kỳ nghiêm mật. Đa Long được Khang Hy dặn dò, sợ người Thiên Địa hội tới cướp pháp trường, đã báo cho Cửu môn Đề đốc phái hai ngàn quân tới canh giữ chung quanh.
Mao Thập Bát hiên ngang đứng giữa pháp trường, quát lớn “Chúng ta đều là bách tính Đại Hán, giang sơn tươi đẹp này lại bị người Thát Đát chiếm cứ, thế nào phải có một ngày giết sạch quân Thát Đát”.
Vi Tiểu Bảo xuống xe vào rạp, chiếc xe dừng ở cạnh rạp. Vi Tiểu Bảo lên bục, mời Đa Long ngồi bên cạnh. Đa Long cau này nói “Tên phạm nhân này toàn nói những lời đại nghịch bất đạo, kích động nhân tâm ở đây, chúng ta phải chém y mau đi”. Vi Tiểu Bảo nói “Vâng”, rồi quát “Mang phạm nhân ra”. Bốn tên thân binh giải Mao Thập Bát vào rạp, định bắt y quỳ xuống, nhưng Mao Thập Bát nói thế nào cũng không chịu quỳ. Vi Tiểu Bảo nói “Không cần quỳ”. Rồi quay đầu nói với Đa Long “Đại ca, tra nghiệm đúng người rồi, không lầm phải không?”. Đa Long nói “Không lầm!”.
Vi Tiểu Bảo nói “Tra nghiệm đúng người, xử chém phạm nhân Mao Thập Bát”, cầm bút son lên khuyên một vòng tròn trên tấm bài gỗ ném ra ngoài. Một tên thân binh nhặt lên, giải Mao Thập Bát ra ngoài.
Vi Tiểu Bảo nói “Đa đại ca, ta cho ngươi xem một cái rất hay”. Nói xong lấy trong tay áo ra một xấp khăn tay, đưa qua trước mặt Đa Long, trên thêu một bức Xuân cung đồ, nam nữ trong tranh mặt mũi xinh đẹp, tư thế sinh động. Đa Long vừa nhìn thấy, ánh mắt lập tức bị hút vào đó, lật qua bức ấy, chiếc bên dưới lại thêu một bức khác, tư thế vô cùng kỳ lạ. Đa Long cười nói “Dáng vẻ thế này thật kỳ quái quá”, liên tiếp lật qua, nhân vật tư thế thêu trên các bức tiếp theo càng lúc càng lạ lùng, có bức một nam hai nữ, có bức lại hai nam ba nữ. Đa Long chỉ thấy máu trong người chảy rần rật, cười nói “Huynh đệ, bảo bối này ở đâu ra vậy? Ngươi bán lại cho ca ca một ít”. Vi Tiểu Bảo cười nói “Đây là huynh đệ kính biếu đại ca mà”. Đa Long như nhặt được vật chí bảo, mặt mày rạng rỡ luôn miệng cảm tạ, trân trọng cất xấp khăn tay vào bọc.
Đúng lúc ấy, bên ngoài bình bình liên tiếp ba tiếng pháo nổ, Đội trưởng thân binh bước vào bẩm “Đến giờ rồi, xin đại nhân giám trảm”. Vi Tiểu Bảo nói “Được” rồi đứng dậy kéo tay Đa Long bước ra ngoài rạp. Chỉ thấy Mao Thập Bát cúi đầu rũ rượi quỳ giữa pháp trường, giống như đã ngất đi. Quân đánh trống thúc trống ầm ầm, tiếng trống vừa ngừng đao phủ khoác áo hồng giơ cánh tay lên, thanh quỷ đầu đao trong tay hạ mạnh xuống, lập tức chém rơi đầu phạm nhân, chân trái phi lên đá cái đầu bay đi. Thân hình phạm nhân đổ vật ra phía trước, máu tươi từ cổ phun ra ồng ộc.
Đa Long nói “Việc sai sử đã làm xong rồi, chúng ta chia tay thôi, ta phải về gặp hoàng thượng phục chỉ”. Vi Tiểu Bảo nghẹn ngào nói “Đa đại ca, người này vốn có giao tình với ta, quả thật là vì có nghiêm chỉ của hoàng thượng, không cứu y được, ồ!”. Nói xong đưa tay áo lau nước mắt, nghẹn ngào sụt sịt khóc lóc. Đa Long thở dài nói “Huynh đệ rất có nghĩa khí. Ngươi cứ thu xếp chôn cất y cho chu đáo, thì cũng là rất tốt với người đã chết rồi”. Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng, vẫn khóc lóc không thôi.
Vi Tiểu Bảo lấy tay áo lau nước mắt, thật ra là dùng gừng sống chuẩn bị sẵn trong tay áo quẹt lên hai mắt, cay tới mức hai mắt đỏ lên, nước mắt chảy ròng ròng, trong bụng thì cười thầm, may mà mưu kế đã thành công. Đa Long lại an ủi vài câu, đưa y lên xe rồi mới lên ngựa ra về. Đám thân binh xúm xít quanh xe, đưa y về thẳng phủ công tước. Mấy tên thân binh khác lấy chiếu cói bó thi thể phạm nhân, đặt vào một cái quan tài đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, đậy nắp lại rồi đóng đinh lên.
Bách tính xem xử chém nhao nhao bàn tán, đều nói Mao Thập Bát trước lúc chết còn ngoác miệng chửi lớn, quả thật là anh hùng hảo hán, cũng có người sợ sệt thì lên tiếng trách móc, nói gã phạm nhân này đại nghịch bất đạo, quyết không được khen ngợi y, để khỏi chuốc họa vào thân.
Vi Tiểu Bảo về tới trước phủ thì xuống xe, chiếc xe ấy vẫn đi thẳng về phía nam, ra khỏi thành Bắc Kinh, vẫn đi về phía nam, hướng tới Dương Châu.
Vi Tiểu Bảo vào cung phục chỉ. Khang Hy lập tức triệu kiến. Y đã được Đa Long về báo, biết Vi Tiểu Bảo lúc giám trảm Mao Thập Bát chảy nước mắt không thôi, lúc ấy thấy y hai mắt đỏ hoe sưng vù, trong lòng cảm thấy hơi xấu hổ, lại nghĩ tới y trung thành vì chúa, rất là khó có, bèn ôn tồn an ủi mấy câu, nói “Tiểu Quế tử, số quân La Sát ngươi bắt được, phần lớn xin ta thả về nước, ta đã thả rồi, nhưng có hơn hai trăm tên tình nguyện ở lại Trung Quốc”.
Vi Tiểu Bảo nói “Ở Bắc Kinh nhiệt náo vui vẻ hơn Mạc Tư Khoa, theo làm việc cho hoàng thượng thì vinh dự hơn nhiều so với theo làm việc cho gã tiểu Sa hoàng vô dụng kia”. Khang Hy mỉm cười nói “Ta phiên chế số quân La Sát này thành hai đội Nga La Tư Tá lãnh. Hai đội quân này cứ giao cho ngươi quản lãnh thôi. Ngươi phải quản thúc cho tốt, đừng để chúng sinh sự ở Bắc Kinh”. Vi Tiểu Bảo cả mừng, quỳ xuống tạ ơn.
Ra khỏi cung, hai đội quân La Sát đã chờ ở cạnh cầu Kim Thủy cửa Thái Hòa. Quân La Sát mặc trang phục quân Thanh vừa may, toàn thân sáng loáng, cũng rất oai vệ. Vi Tiểu Bảo sai thưởng mỗi người hai mươi lượng bạc, cho nghỉ ba ngày. Quân La Sát lớn tiếng “Hua ra” không ngớt.
Cuối đời Khang Hy, hai đội quân La Sát này vẫn phục dịch trong quân Thanh, vô cùng trung thành. Sứ thần nước ngoài tới Bắc Kinh, thấy hoàng đế Trung Quốc sai khiến quân La Sát, ai cũng kính sợ. Đến khi quân La Sát dần dần chết già, biên chế Nga La Tư Tá lãnh mới giải tán[69].
Vi Tiểu Bảo trở về phủ, công chúa và các vị phu nhân, ba đứa con đều đã từ cung trở về, người nào cũng được thái hậu ban thưởng không ít, nhưng công chúa lại bực dọc không vui.
Vi Tiểu Bảo vừa hỏi, nguyên là thái hậu đối với bảy người nhất thị đồng nhân, tuy công chúa là con ruột nhưng bà vẫn không có nửa câu thân thiết. Vi Tiểu Bảo tự nhiên hiểu rõ nguyên cớ bên trong, nghĩ thầm “Thái hậu không đặc biệt đối xử không tốt với cô là đã nể mặt chồng cô lắm rồi”. Bèn nói “Thái hậu rất biết đại thể, chỉ sợ đối xử đặc biệt với cô, thì sáu chị em kia sẽ ghen tức”. Công chúa tức giận nói “Bà là mẹ của ta, đối xử tốt với ta, chẳng lẽ họ cũng ghen tức à?”. Vi Tiểu Bảo ôm nàng cười nói” Ta đối xử với cô đặc biệt tốt, xem họ có ghen tức không nhé”. Các vị phu nhân cười rộ. Công chúa là người thẳng tính, mọi người đùa giỡn một lúc, cũng cảm thấy thư thái trở lại.
Sau đó hơn mười ngày, vương công đại thần từng người bày yến chúc mừng Vi Tiểu Bảo, xem hát đánh bạc, không ngày nào rảnh.
Hôm ấy Đa Long tới thăm, nói Phùng Tích Phạm đã thất tung hơn mười ngày, gia nhân của y đã báo với phủ Thuận Thiên. Đa Long hạ giọng hỏi “Huynh đệ, đêm ấy chúng ta đánh y một trận, về sau ra sao?”. Vi Tiểu Bảo nói “Về sau đã đưa y về nhà, thằng đầy tớ ấy đi đâu rồi?”. Đa Long nói “Không phải ngươi giết y sao?”. Vi Tiểu Bảo nói “Nếu ta bảo người giết y, ngươi bên cạnh nhất định cũng nhìn thấy. Đa đại ca, ngươi có nhìn thấy không?”. Đa Long vội nói “Không có, không có. Chúng ta chỉ đánh y một trận, chứ đâu có giết y?”. Vi Tiểu Bảo nói “Đúng đấy, huynh đệ sau khi vâng chỉ cầm quân, tuy đã giao lại chức sai sử Phó Tổng quản Ngự tiền thị vệ, nhưng chỉ cần Ngự tiền thị vệ làm việc gì, bất kể là quan hệ thế nào, huynh đệ cũng gánh vác với đại ca.
Đa Long mỉm cười nói “Làm bậy thì không có đâu. Phùng gia nhất định nói rằng đêm ấy lão Thái ở Tiền phong doanh phái người tới đón y đi, sau đó không thấy về nhà. Phủ Thuận Thiên đích thân tới gặp lão Thái, hỏi về chuyện đêm ấy. Lão Thái nhăn nhăn nhó nhó, ấp a ấp úng không muốn nói nhiều, về sau thẹn quá hóa giận, nổi nóng làm ầm lên, phủ Thuận Thiên không dám điều tra nữa”. Nói xong đứng lên, vỗ vỗ vai Vi Tiểu Bảo, cười nói “Huynh đệ, ngươi là phúc tướng. Không ngờ sự tình lại vừa khéo như thế, phu nhân của lão Thái muộn không muộn, sớm không sớm, lại đúng đêm ấy nổi cơn ghen, suất lãnh bọn nương tử quân tới đánh Cam Thủy Tỉnh Hồ đồng. Như thế thì chuyện gì lão Thái cũng phải chịu rồi”. Y đoán Phùng Tích Phạm đã bị Vi Tiểu Bảo ngấm ngầm giết chết, chuyện này tuy mình không dính líu gì tới, nhưng giá họa cho Đô thống Tiền phong doanh thì rất hợp ý mình.
Y nào biết phu nhân của Thái Đô thống không sớm không muộn ra quân đúng lúc ấy hoàn toàn không phải là tình cờ, mà là do Vi Tiểu Bảo tính đúng thời khắc, sai người tới báo tin cho bà ta. Y tự nhiên càng không biết Vi Tiểu Bảo đã phái thân binh dựng hai lớp vách trong rạp lúc giám trảm, giấu Phùng Tích Phạm trong đó. Đến khi tra nghiệm Mao Thập Bát xong, kéo ra ngoài rạp, Vi Tiểu Bảo lấy khăn tay thêu Xuân cung đồ ra để thu hút ánh mắt của Đa Long, bọn thân binh thủ hạ lập tức đánh tráo Mao Thập Bát và Phùng Tích Phạm. Lúc ấy Phùng Tích Phạm đã hôn mê bất tỉnh, mặt đầy máu tươi, trên người cũng mặc quần áo giống hệt Mao Thập Bát, cúi đầu quỳ xuống giữa pháp trường, lập tức bị chém đầu, diện mạo vóc dáng hai người Mao Phùng tuy khác nhau, nhưng không ai phát giác ra người bị giết thật ra là Phùng Tích Phạm.
Thân binh bọc Mao Thập Bát cho vào xe của Vi đại nhân, bịt miệng y lại, ngựa không dừng vó, đưa thẳng về Dương Châu, qua sông Hoàng Hà mới nói thật mọi chuyện với y, lại tặng y ba ngàn lượng bạc. Mao Thập Bát giữa cái chết tìm được sự sống, mất hết nhuệ khí, chỉ cảm thấy Vi Tiểu Bảo liều mạng cứu mình, hoàn toàn không phải là người không có nghĩa khí, nên cũng không nói ầm lên.
Vi Tiểu Bảo uống rượu mấy ngày liên tiếp, cũng hơi mệt mỏi, nhớ tới các huynh đệ trong Thiên Địa hội, nghĩ thầm hoàng đế thủ đoạn ngày càng lợi hại, mình hưởng phúc trong phủ công tước nhưng các huynh đệ trong Thanh Mộc đường thì đừng để bị hoàng đế một mẻ lưới quét sạch, phải thương lượng kế sách mới xong. Lúc ấy cải trang như công tử con nhà giàu, bảo Song Nhi giả làm tùy tùng, hai người tới Thiên Kiều, trà trộn trong đám đông nửa giờ thì thấy Từ Thiên Xuyên lưng mang rương thuốc ngồi uống trà trong một quán trà nhỏ.
Vi Tiểu Bảo lập tức bước vào quán trà, ngồi xuống đầu bàn của Từ Thiên Xuyên, hạ giọng gọi “Từ đại ca!”. Từ Thiên Xuyên đứng phắt lên, mặt đầy vẻ tức giận, sải chân bước ra ngoài. Vi Tiểu Bảo kinh ngạc, cũng bước ra theo, thấy Từ Thiên Xuyên đi vào chỗ vắng, lập tức cùng Song Nhi bám theo phía sau.
Từ Thiên Xuyên đi qua ba con hẻm, vòng qua hai phố nhỏ, tới trước một hẻm nhỏ, đầu hẻm có hai cây ngân hạnh lớn. Y bước vào hẻm, tới trước căn nhà thứ năm gõ cửa mấy cái. Chỗ cánh cửa mở có Phàn Cương bước ra. Y vừa thấy Vi Tiểu Bảo, đang sửng sốt thì trên mặt cũng đã đầy vẻ tức giận. Vi Tiểu Bảo bước lên cười nói “Phàn đại ca, chào ngươi!”. Phàn Cương hừ một tiếng, cũng không trả lời. Từ Thiên Xuyên làm mặt lạnh, hỏi “Vi đại nhân, ngươi mang binh mã tới bắt bọn ta phải không?”.
Vi Tiểu Bảo vội nói “Từ tam ca... tại... tại sao lại nói đùa như thế?”. Phàn Cương rảo chân bước ra ngoài hẻm nhìn quanh, rồi trở vào nhà, đóng cửa lại. Vi Tiểu Bảo và Song Nhi theo hai người vào viện, vào tới đại sảnh, chỉ thấy bọn Lý Lực Thế, Kỳ Thanh Bưu, Huyền Trinh đạo nhân, Cao Ngạn Siêu, Tiền Lão Bản đang tụ họp trong đó. Mọi người vừa thấy Vi Tiểu Bảo đều “A” lên một tiếng, đứng phắt cả dậy.
Vi Tiểu Bảo chắp tay nói “Các vị ca ca, mọi người đều khỏe chứ?”. Huyền Trinh đạo nhân giận dữ nói “Bọn ta còn chưa bị ngươi hại chết, tính ra cũng còn khỏe!”. Soạt một tiếng, rút bội kiếm ở lưng ra. Vi Tiểu Bảo lùi lại một bước, run lên nói “Các... các ngươi tại sao lại đối xử với ta... Với ta như thế? Ta có chuyện gì không... không phải với các ngươi đâu?”.
Huyền Trinh đạo nhân cao giọng giận dữ nói “Tổng đà chủ bị ngươi hại chết, Phong nhị ca cũng bị ngươi hại chết, mấy hôm trước ngươi lại giết Mao Thập Bát! Bọn... bọn ta chỉ hận không rút gân lột da ngươi được thôi”. Vi Tiểu Bảo cả sợ, vội nói “Không... không có chuyện ấy, đó đều là giả mà”. Huyền Trinh sấn tới một bước, tay trái chụp cổ áo y, cao giọng nói “Bọn ta đang không nghĩ ra được cách nào giết ngươi, thì ngươi... thằng tiểu Hán gian ngươi hôm nay lại tới cửa nộp mạng, đúng là Tổng đà chủ trên trời khôn thiêng”.
Vi Tiểu Bảo thấy tình thế không xong, quay đầu lại định thi triển công phu Thần hành bách biến, chạy là thượng sách, lại thấy Từ Thiên Xuyên và Phàn Cương hai người tay cầm binh khí đứng sau lưng mình, đành nói “Mọi người đều là huynh đệ, cần gì... cần gì phải nóng nảy như thế?”, Huyền Trinh nói “Ai xưng huynh gọi đệ với thằng tiểu Hán gian nhà ngươi? Thằng tiểu quỷ ngươi hoa ngôn xảo ngữ, chẳng có chỗ nào đáng nghe cả. Trước hết cứ móc bộ lòng chó của ngươi ra tế Tổng đà chủ và Phong nhị ca rồi sẽ nói chuyện”. Tay trái rút lại một cái, kéo y vào sát người mình. Vi Tiểu Bảo la lớn “Oan uổng quá, oan uổng quá!”.
Song Nhi nhìn thấy nguy cấp, rút đoản thương La Sát trong bọc ra, chĩa lên nóc nhà đoàng một tiếng bắn luôn một phát, trong phòng lập tức khói bay mù mịt, kế đó chụp hậu tâm Vi Tiểu Bảo, dùng sức kéo một cái. Huyền Trinh năm xưa từng nếm mùi đau khổ vì hỏa khí Tây dương, cha anh đều chết vì hỏa khí, vừa nghe tiếng súng, trong lòng rúng động, Vi Tiểu Bảo đã bị Song Nhi giật mất.
Song Nhi nhảy lên một góc nóc nhà, đứng chặn trước mặt Vi Tiểu Bảo, chĩa súng vào mọi người quát “Các ngươi có biết nói lý lẽ không?”.
Huyền Trinh hai mắt đỏ ngầu, quát lớn “Mọi người xông lên, liều mạng với chúng đi!”. Rồi vung kiếm sấn tới, Tiền Lão Bản đưa tay kéo lại, nói “Đạo trưởng, khoan đã!”, rồi nói với Song Nhi “Ngươi có lý lẽ gì thì nói ra nghe thử”.
Song Nhi nói “Được!”. Lúc ấy bèn nói việc Vi Tiểu Bảo vì cứu Trần Cận Nam và các hảo hán mà phải xuất vong thế nào, bị Thần Long giáo bắt lên đảo Thông Ngật, Trần Cận Nam bị Trịnh Khắc Sảng và Phùng Tích Phạm hai người giết chết thế nào, Phong Tế Trung mưu phản bại lộ bị mình bắn chết thế nào, nhất nhất kể lại. Nàng không phải là người mồm mép lanh lợi, nói năng rất không dễ nghe, nhưng quần hào tiếp xúc với nàng lâu ngày, biết nàng tính tình thật thà, lại thấy nàng thuận miệng kể ra, không hề có chút ngần ngừ, bao nhiêu tình tiết như thế không phải trong phút chốc có thể bịa đặt ra được, Vi Tiểu Bảo vì cứu giúp mọi người mà bị cách chức quan, phủ bá tước bị đại pháo bắn tan tành, mọi người vốn đã đích thân trải qua, lại nhớ kỹ lại việc làm của Phong Tế Trung, quả nhiên tất cả đều phù hợp, bất giác đều tin tưởng.
Huyền Trinh nói “Nếu như thế, thì tại sao trong thánh... thánh... con mẹ nó thánh chỉ của hoàng đế Thát Đát lại nói Vi Hương chủ hại chết Tổng đà chủ?”. Y đổi giọng gọi là “Vi Hương chủ”, đủ thấy trong lòng đã tin được chín phần. Song Nhi lắc đầu nói “Chuyện đó thì ta không biết”. Kỳ Thanh Bưu nói “Đây là âm mưu của hoàng đế Thát Đát, muốn Vi Hương chủ một đao cắt đứt với bản hội, từ nay trở đi dốc lòng làm quan lớn của người Thát Đát”.
Từ Thiên Xuyên nói “Lời Kỳ huynh đệ nói không sai”, rồi tra đao vào vỏ, hai gối cong lại quỳ xuống trước mặt Vi Tiểu Bảo, nói “Cả đám bọn ta rất ngu xuẩn hồ đồ lỗ mãng, đắc tội với Vi Hương chủ, đáng chết hàng vạn lần, xin cam tâm chịu phạt”. Quần hào cũng đều nhất tề quỳ xuống, Huyền Trinh tát vào mặt mình mấy cái, nói “Đáng chết, đáng chết!”.
Vi Tiểu Bảo và Song Nhi vội quỳ xuống đáp lễ. Vi Tiểu Bảo vừa định thần, nói “Xin các vị ca ca đứng lên, có câu Không biết thì không bắt tội. Nhất thời lầm lẫn thì có hề gì?”. Quần hào đứng lên, lại lên tiếng xin lỗi. Vi Tiểu Bảo lúc ấy rất đắc ý, hoa chân múa tay kể lại mọi chuyện. Y kể tự nhiên rõ ràng sinh động, chuyện gì cũng vô cùng nguy hiểm nhưng trong tai quần hào thì khó tin hơn lời Song Nhi nhiều.
Quần hào chụm đầu ghé tai bàn bạc một hồi, Lý Lực Thế nói “Vi Hương chủ, Tổng đà chủ bất hạnh bị gian nhân hại chết, Thiên Địa hội quần long vô thủ, huynh đệ mười đường đang bàn suy cử chức Tổng đà chủ. Huynh đệ trong Thanh Mộc đường chúng ta muốn suy cử ngươi làm Tổng đà chủ. Chỉ là sợ huynh đệ trong chín đường kia không phục, có khi lại có người mang lòng nghi kỵ, nên mọi người muốn mời ngươi lập một công lao”.
Vi Tiểu Bảo xua tay lia lịa, nói “Chức Tổng đà chủ thì nhất định là ta không làm được”, nhưng lại nảy ý tò mò, hỏi “Nhưng không biết các vị muốn ta lập công lao gì?”. Lý Lực Thế nói “Loạn Tam phiên đã yên, Đài Loan lại bị người Thát Đát chiếm rồi, người La Sát phía bắc cũng bị Vi Hương chủ đánh lui, đại nghiệp phản Thanh phục Minh của chúng ta càng lúc càng khó”. Vi Tiểu Bảo thở dài một tiếng, nói “Đúng thế”, nhưng trong lòng lại nghĩ “Đã là khó thì mọi người cứ ngãng ra, không làm việc phản Thanh phục Minh là xong”.
Lý Lực Thế nói “Hoàng đế Thát Đát tuy còn nhỏ tuổi nhưng mười phần tinh minh tài giỏi, lại biết thu phục nhân tâm. Bách tính thiên hạ đối với tiền triều đã dần dần lãng quên. Nếu cứ chần chừ thêm vài năm, chỉ e ngai vàng của người Thát Đát càng thêm yên ồn”. Vi Tiểu Bảo lại thở dài một tiếng, nói “Đúng thế”, nghĩ thầm “Tiểu Huyền tử ngai vàng yên ổn cũng không có gì là không tốt”. Lý Lực Thế nói “Vi Hương chủ rất được hoàng đế tin dùng, mọi người xin ngươi nghĩ cách mang các huynh đệ trà trộn vào cung hành thích hoàng đế Thát Đát”.
Vi Tiểu Bảo cả kinh, run lên nói “Chuyện... chuyện ấy không làm được đâu”. Phàn Cương nói “Xin hỏi Vi Hương chủ, không biết bên trong có chỗ nào khó khăn?”. Vi Tiểu Bảo nói “Trong hoàng cung có rất đông thị vệ, lại có Kiêu kỵ doanh, Tiền phong doanh, Hộ quân doanh, Hỏa khí doanh, Kiện nhuệ doanh, Hồ thương doanh bảo giá, không làm bừa được. Chỉ nói thị vệ thôi cũng đã có Ngự tiền thị vệ, Càn Thanh môn thị vệ, Tam kỳ thị vệ. Hôm trước Thần quyền vô địch Quy Tân Thụ Quy lão gia anh hùng như thế mà còn thất thủ mất mạng, huống chi là ta? Muốn hành thích hoàng thượng thì đúng là trên chuyện khó chồng thêm chuyện khó”.
Quần hào nghe y thẳng thừng từ chối, đã rất không vui, lại nghe y nói hai chữ “hoàng thượng” đầy hơi hám nô tài, ai cũng lộ vẻ tức giận.
Phàn Cương đưa mắt nhìn mọi người một cái rồi nói với Vi Tiểu Bảo “Vi Hương chủ, hành thích hoàng đế Thát Đát dĩ nhiên rất khó, nhưng do ngươi chủ trì đại cuộc, cũng không phải tuyệt nhiên không có hy vọng thành công. Anh em bọn ta mà đã vào cung thì không ai mong còn sống trở ra, nhưng bất kể thế nào cũng phải bảo vệ cho Vi Hương chủ được bình an. Ngươi từng lập không ít công lao cho bản hội, trong mười mấy vạn huynh đệ của bản hội quả thật không có ai bằng được ngươi. Thiên Địa hội và người Thát Đát không đội trời chung, từ nay trở đi trọng trách phản Thanh phục Minh toàn nhờ vào Vi Hương chủ gánh vác”.
Vi Tiểu Bảo lắc đầu nói “Chuyện đó thì ta nhất định không làm. Hoàng thượng muốn ta tiêu diệt Thiên Địa hội, ta không chịu làm, đó là biết nghĩa khí. Các ngươi muốn ta hành thích hoàng thượng, ta cũng không làm, đó cũng là biết nghĩa khí”.
Huyền Trinh tức giận nói “Ngươi là người Hán mà lại biết nghĩa khí với hoàng đế Thát Đát, vậy không phải là... không phải là Hán...”. Y vốn định chửi ra hai chữ “Hán gian”, nhưng rốt lại vẫn nhịn được. Phàn Cương nói “Chuyện này mười phần trọng đại. Vi Hương chủ khó mà ưng thuận được ngay lập tức, đó cũng là chuyện thường. Xin ngươi cứ suy nghĩ kỹ, rồi sẽ sai bảo mọi người là được”.
Vi Tiểu Bảo vội nói “Được, được! Ta sẽ về suy nghĩ kỹ, ta sẽ về suy nghĩ kỹ”.
Từ Thiên Xuyên thấy y không có chút nào thật lòng, bèn nói “Chỉ mong Vi Hương chủ đừng quên di chí của cố Tổng đà chủ, không quên thảm họa vong quốc, phàm người Hán chúng ta thì quyết không thể làm nô tài cho người Thát Đát”. Vi Tiểu Bảo nói “Đúng, đúng, chuyện đó thì không thể quên được”. Quần hào biết y nói không thật lòng, ai cũng im lặng.
Vi Tiểu Bảo nhìn nhìn người này, ngó ngó người kia, cười nói “Các vị ca ca sao không ai nói gì cả thế?”. Quần hào cũng không ai lên tiếng. Vi Tiểu Bảo cảm thấy cụt hứng, trong lòng nhật nhạt, liền nói “Vậy hôm nay chúng ta tạm thời chia tay, để ta về suy nghĩ kỹ rồi sẽ tới bàn với các vị đại ca”, nói xong đứng dậy. Quần hào đưa y ra tới đầu hẻm, cung kính làm lễ từ biệt.