Trời sắp vào Ðông. Chiều hôm ấy đầu tháng 12, tuyết chưa rơi nhưng trời khô lạnh. Chuông reo. Ra mở cửa. Trước mắt tôi là một cậu trai, dưới ánh sáng xeo xéo của ngọn đèn đường, tôi chỉ nhìn ra dáng dấp gầy gầy dong đỏng cao, và đôi mắt tròn đen. Tôi khựng lại bỡ ngỡ, ngạc nhiên dù đã được báo trước buổi viếng thăm nầy rồi. Cuộc đối diện khá tức cười vì trong trí tôi hình dung khác hẳn.?Dạ mời vàỏ, cậu nhẹ bước theo tôi, áo khoác xin treo trên giá, ánh mắt tôi trùng với nhà tôi hòa điệu.
Phòng khách rộng mở như vòng tay chúng tôi hăm hở đón người thân. Cậu nhỏ nhẹ trao quà mẹ gửi biếu, quyển báo Xuân năm cuối thế kỷ 20. Chuyện trò dòn tan như quen nhau từ trưóc. Các cô gái chưa về, người bận hoc thêm, cô còn đang chữa bệnh. Nhà cửa đầy thùng giấy, cậu biết chúng tôi sắp sửa dọn nhà nên chỉ hỏi bâng quơ chờ đợi. Tiếng nói nhỏ nhẹ, từ tốn tuy có hơi gút mắt, miệng luôn cười mỉm khoe hàm răng đều trắng, đôi mắt tròn to là lạ dễ thương.
Chốt cửa vào khua vang lách tách. Tiếng kẽo kẹt của cửa trong tiếp theo, tung mở. Cô gái lớn khệ nệ túi xách bước vào, dừng bước ngạc nhiên. Hai người chào nhau, tôi bỡ ngỡ giới thiệu:?? Ðây là anh Thinh, con bạn mẹ, bác sĩ, mang quà biếu của mẹ anh ấy đến thăm??, và??đây là Trinh, con gái lớn của hai bác.?? Con bé chưa kịp hết thắc mắc thì điện thoại reo vang. Quái ác! Bạn gái của Trinh gọi, Trinh xin phép được trả lời.
Lại một phen chờ đợi. Sao mà không trơn tru gì hết. Chờ cả hơn tiếng rồi còn gì. Cậu ta còn phải trở về nhà nữa. Vào bàn ăn. Trinh vốn ít nói nên càng nói ít, con gái mà, trước người lạ chưa quen, hơn thế nữa trong nghề nên không thích người cùng nghề, tưởng đâu nồi nào úp vung nấy thế mà hai cô cậu dường như chưa thấy muốn xáp lá cà.
Riêng hai ông bà già, để dung hoà hâm nóng tình thế, tỉnh bơ gợi bắt chuyện như không có khách lạ trong nhà. Không khí dãn dần, dễ chịu vì thật sự chúng tôi có quan niệm rõ ràng về vấn đề luyến ái hôn nhân. Chúng tôi không tìm người?câủ gả, cũng không ép buộc hay thúc bách con mình trong vấn đề nầy. Kinh nghiệm bản thân cũng giúp cho chúng tôi có tầm nhìn phóng khoáng hơn. Nhớ một trong bốn cái?ngủ mà?làm maỉ dẫn đầu, không thích mai mối e làm con mình tức tủi hiểu lầm làm cao, khó khăn, chê kén, ế ẩm, lỡ thời. Vì vậy thật thanh thản, không câu kỳ khách sáo, cũng không??a lê hấp?? trao gươm cho chiến sĩ.
Cậu trẻ nầy, bề ngoài không có vẻ kênh kiệu, vênh vênh tự đắc, ba hoa chích choè, ngạo mạn trịch thượng? ta đâỷ. Vẻ nhu hoà khiêm tốn, chịu khó nghe, thật thà như đếm của cậu ta lắm lúc làm chúng tôi phân vân. Mặc kệ, đến đâu hay đến đấy, suy nghĩ chi cho thêm bạc đầu. Tỉnh bơ cho đở khổ, đắn đo làm gì cho mệt bể cái óc. Nói vậy chứ làm sao không nghĩ mông lung, con người mà, lung tung, lọạn xà ngầu, quanh đi quẩn lại cũng không tìm ra manh mối. Ðúng là vòng lẩn quẩn như câu:?Kỳ nhông, ông kỳ đà, kỳ đà cha cắc ké, cắc ké mẹ kỳ nhông, kỳ nhông ông kỳ đà...??Nhìn hai trẻ như hai gà nòi thình lình giáp trận, dò xét ước lượng đối phương. Ðây cũng là hai đôi mắt nhà nghề định bệnh, ước đoán xem đối tượng mấy lần đau?
Rồi những lần viếng thăm nhiều hơn, riêng rẽ nữa. Phải để cô cậu tìm hiểu nhau, gây gổ, giận hờn rồi làm hòa, thế mới gọi là?thương nhau lắm cắn nhau đaụ?. Thời kỳ nầy là đẹp nhất, ngày tháng không còn phẳng lặng như xưa. Nhìn hai trẻ càng ngày? tình trong như đã mặt ngoài còn ẻ mà nhớ lại thuở nàọ.Chắc ai trong khúc quanh tình cảm nầy cũng thế thôi.
Nhớ nhau bằng quà biếu, ghen hờn qua hỏi dò, ngày nay tiện nghi hơn, hẹn hò nhau bằng điện thoại, e-mail. Sinh nhật em bao nhiêu năm bấy nhiêu hoa hồng đỏ thẫm, đáp lại cà vạt quàng ấm cổ aó ấp thân anh. Và hai trẻ săn sóc nhau gần gũi. Ðối với chúng tôi, vẫn một mực cháu con, với các em đâu đó phân minh.
Ðiều khôi hài nhất là chúng tôi không ngờ cậu nầy không hiểu tiếng Việt nhiều cho lắm, có thể vì nhà tôi gốc Bắc nói nhanh khó nghe hoặc bên nhà cậu ta ít nói tiếng mẹ. Quen khá lâu mà mỗi lần đưa sách báo Việt cho đọc, thấy cậu lờ đi hay đem về cho ba măn. Lúc đầu chúng tôi nghĩ rằng cậu ta không có thì giờ, về lâu mới tá hỏa là cậu ta nói được mà nghe khó?vì chúng tôi nói nhanh và văn chương?. Cứ thấy cậu ta chịu khó nghe, cười trừ, nhỏ nhẹ?trả miếng?, dạ dạ làm thinh, trả lời chậm rãi, hoặc chần chừ rồi mới phản pháo, diễn tả khó khăn, chúng tôi tưởng chừng phe ta đông tấn công quá làm địch thủ thối lui. Rốt cuộc đối phương thật sự chưa thành thạo tiếng, ngôn ngữ bất đồng. Chính mẹ Thinh lúc đầu cũng có cho biết nội trong các con, Thinh còn thích tiếng Việt nhất.
Riêng đối với tôi, Thinh gần gũi hơn, cởi mở hơn. Ngược lại tôi cũng mở rộng lòng mình không chút đắn đo tiếp đón đứa con mới, dù trong thâm tâm tôi vẫn thấy có điều gì chưa ổn ở Thinh. Chỉ cầu xin một điều là hai trẻ thành thật thương nhau.
Thường trong gia đình có ba con, cha mẹ khen tôn con cả, cưng chiều con út, đứa giữa hay bị bỏ quên một cách vô tình, đứa con nầy thèm tình mẫu tử lắm. Thinh rất có hiếu, lo cho mẹ từ chút, mở miệng ra là nói đến mẹ, bảo gì làm nấy. Ai nói gì cũng so sánh với mẹ, mẹ lúc nào cũng đúng, như là thần tượng của Thinh vậy. Tôi mừng lẫn chút ngạc nhiên là còn thấy thời bây giờ, một cậu trai trưởng thành có địa vị xã hội mà còn một mực nghe lời mẹ hết lòng. Giây liên lạc thắt chặt chỉ chờ buột gút.
Gần một năm sau, thình lình tôi phát bệnh. Thinh đã đối với tôi thật đầy nghĩa tình, ngày ngày gọi thăm. Cảm động biết bao khi biết tôi nằm bênh viện, không ngại xin nghỉ đến lên tinh thần, khuyên nhủ tôi từ chút một. Có lần cậu nắm lấy tay tôi ân cần dặn dò đủ thứ. Chắc các bạn cũng hiểu tại sao tôi quí Thinh vô vàn. Từ dạo ấy, trong thâm tâm tôi, Thinh không còn là người ngoài nữa mà đã vào khung gia đình rồi. Tôi cũng không cần tìm hiểu phía Thinh thật giả, vì bao lần nêu cao lòng tốt của Thinh với mẹ đều được bà trả lời:?? Ðối với ai, Thinh cũng thế??. Câu nói vô thưởng vô phạt nầy càng khẳng định tấm lòng thương người của Thinh rõ nét hơn, tôi càng quí mến cậu ta gấp bội.
Không đoán trước được tương lai hai trẻ thế nào chỉ nguyện xin và phó thác. Riêng với chút ân tình không trả được, xin ghi tâm tạc nhớ thì thầm nhắc gọi?? thằng rể, con tôỉ?.
Trần Thành Mỹ

Xem Tiếp: ----