Bác sĩ Dick Millls đọc đi đọc lại bản tường trình từ phòng thử nghiệm gởi đến về sự phức tạp của chứng bệnh Hemothilia mà bé Jennifer Garison đang mắc phải. Từ lúc sinh ra, Jenifer đã phải nằm luôn trong bệnh viện. Đang nằm với mẹ Ở Woman Hospital, Bé được chuyển sang Children Hospital sau khi bác sĩ ở đây không tìm ra được nguyên nhân căn bệnh bé đang mang.
Nhớ lại khuôn mặt của vợ chồng Larry và Laura Garison, bác sĩ Mills chợt lắc đầu, không biết ngày mai, khi gặp lại họ, ông sẽ phải bắt đầu như thế nào cho ổn!
Dưới ánh sáng những ngọn đèn neon, trong căn phòng họp đóng kín cửa của bệnh viện, khuôn mặt của Laura, vốn đã xanh xao, lại càng xanh thêm. Mặc dù mới sinh con chưa được hai tháng, cô không có sự tươi mát của một bà mẹ trẻ, "gái một con trông mòn con mắt." Hai mắt cô sâu thẳm, lúc nào cũng như đang suy tư, lo nghĩ.
Bác sĩ Mills cảm thấy ái ngại khi bắt chợt nhìn thấy đôi mắt buồn vời vợi của cộ Ông quay sang phía người chồng; Larry có khuôn mặt sáng sủa, đẹp trai. Dù mệt mỏi, đôi mắt của anh vẫn còn sự trong sáng, cương nghị. Bác sĩ Mills mỉm cười dịu dàng với họ. Ông biết là mình phải bắt đầu buổi nói chuyện càng sớm càng tốt. Ông không đoán được phản ứng của họ ra sao, nhưng ông biết là nếu ông kéo dài sự chờ đợi của họ thì sẽ làm cho hai người trẻ này thêm lo lắng. Nhưng liệu khi nghe xong những gì ông sắp nói, thì không biết có quá tàn nhẫn với họ không. Theo bản tường trình thì căn bệnh này là do sự kết hợp của một giòng máu mà sinh ra. Nghĩa là bố mẹ của hài nhi phải là anh em ruột.
Suốt một đêm, ông đã thao thức, không ngủ được. Vài năm gần đây, ông có đi dự những khóa tập thiền do một vị thiền sư người Việt hướng dẫn. Qua những khóa tu tập này, ông bắt đầu nghiên cứu về đạo Phật, một tôn giáo mà chỉ trước đó vài năm, không bao giờ ông nghĩ đến.
Nhờ những phương pháp học được, ông đã tự giúp mình thư dãn một cách dễ dàng khi gặp chuyện khó xử, thế mà cả đêm qua, ông đã thất bại trong việc này. Ông đã phải rời phòng ngủ, vào thư phòng, tìm đọc thêm về chứng bệnh hiếm hoi này. Nhưng cuối cùng, ông bắt gặp mình đọc những câu chuyện về nhân quả của đạo Phật.
Bác sĩ Mills chưa dứt lời, Laura đã thảng thốt kêu lên:
- "Dạ không! Làm gì có chuyện đó, thưa bác sĩ. Chúng tôi không phải là anh em ruột đâu. Chúng tôi chỉ mới gặp nhau lúc cả hai đang học ở đại học Yale, cách đây ba năm thôi. Lary từ Los Angeles đến, còn tôi từ Dallas."
Larry ôm vai vợ, từ tốn:
- "Dạ chắc cái kết quả thử nghiệm này không phải của chúng tôi đâu bác sĩ. Hoặc là phòng thử nghiệm làm sai, hoặc là của bệnh nhân khác. Chúng tôi chưa hề biết nhau, chưa hề gặp nhau, cho đến ba năm trước đây, thì làm sao lại có chuyện chúng tôi là anh em được."
Nuốt nước miếng một cách khó nhọc, Larry tiếp:
- " Vả lại, tôi là con một. Bố mẹ tôi chỉ có mình tôi thôi."
Bác sĩ Mills nhìn hai người, giọng chùng xuống:
- "Thực tình mà nói, tôi cũng nghi ngờ sự chính xác của việc thử nghiệm, nên đã kiểm chứng lại với phòng thí nghiệm trước khi gặp anh chị. Tuy nhiên, kết quả vẫn như thế."
Lắc đầu một cách thất vọng, ông tiếp:
- " Dĩ nhiên là khoa học không phải đúng trăm phần trăm, nhưng trường hợp này rất đáng tin. Ý tôi chỉ mong anh chị nên giúp cháu bằng cách, giúp tôi kiểm chứng lại phía anh chị. Nếu quả như vậy, chúng tôi sẽ hướng phần chữa trị cháu cho thích hợp, may ra mình có thể cứu cháu. Bằng không thì ít ra cũng ngừa được việc đáng tiếc xảy ra thêm lần nữa. Anh chị cũng nên suy nghĩ, tìm hiểu thêm. Tôi thành thật mong là tôi lầm."
Bà Liz cúi đầu xuống bên tách trà đã nguội. Bà bối rối trước mặt chồng con. Có nên nói thật chuyện lòng ra không? Câu chuyện mà bà đã dấu kín hơn hai mươi lăm năm nay.
Tại sao lại có chuyện trớ trêu này? Tại sao lại có chuyện lạ lùng như vậy được? Chẳng lẽ chồng bà lại là người đã...
Bà như chìm vào quá khứ, của một đêm theo bạn đi dự buổi dạ tiệc của ngày ra trường trung học năm nào...
Năm ấy, Liz vừa mười bảy tuổi. Suốt những năm đi học, cô chưa bao giờ có bạn trai như các bạn cùng lớp. Liz học rất giỏi. Với số điểm ra trường thật cao, cô đã thuyết phục được cha mẹ cho cô tham dự buổi dạ tiệc suốt đêm của trường tổ chức. Đêm đó, cô được mẹ trang điểm thật xinh, cô còn nhớ mẹ cô đã đưa cô vào một tiệm bán áo dạ hội, nơi đây, mẹ đã mua cho cô chiếc áo cô thích nhất.
Nhìn vẻ mặt hãnh diện của mẹ khi thấy cô xinh xắn trong chiếc áo màu beige ôm bó người, Liz tự biết mình xinh đẹp. Mà cô không những đẹp lại còn nết na nữa. Cô ít khi làm cha mẹ buồn lòng. Dù được cha mẹ thương, cưng chiều, Liz không vì thế mà ham chơi, lêu lỏng, trái lại cô chăm chỉ học hành. Cô còn tình nguyện làm việc cho một nhà thương hai lần một tuần để giúp những em bé bị tật nguyền, mà cha mẹ của các em, hoặc là bận làm việc, hoặc là không màng ngó ngàng tới các em.
Tối hôm đó, mẹ cô đã đưa cô và hai cô bạn thân của cô đến khách sạn Hilton để dự partỵ Mẹ hẹn sẽ trở lại đón khoảng quá nửa đêm, khi dạ vũ gần tàn.
Liz cùng hai cô bạn vui vẻ bước vào phòng tiệc. Trong phòng chật ních những người, ba cô len lỏi vào giữa đám đông. Liz gặp những khuôn mặt quen thuộc từ trường, các bạn xúm lại chuyện trò. Các cô thoải mái cười đùa, khiêu vũ. Vài ba đứa con trai cùng trường cũng nhập bọn.
Sau một bài khiêu vũ, Liz trở lại bàn, uống nốt ly nước ngọt dở dang. Rồi từ đó cô không còn nhớ gì nữa cho đến lúc tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong bệnh viện.
Theo lời mẹ kể lại thì lúc bà đến đón con gái, bà đã không thấy Liz đâu cả. Hai cô bạn Liz cho biết là họ cũng không tìm được Liz. Sau đó mọi người ra công đi tìm, và cuối cùng họ thấy Liz nằm bất tỉnh ngoài vườn sau của khách sạn.
Bác sĩ ở bệnh viện cho biết là Liz đã bị cưỡng hiếp sau khi bị cho uống một loại thuốc kích thích thật mạnh.
Sau đêm đó, Liz đã có thai với một người mà Liz không hề biết mặt. Bố mẹ Liz đề nghị giải pháp phá thai, nhưng Liz từ chối. Nàng yêu cầu bố mẹ cho nàng được sinh đứa bé và sẽ giao cho viện mồ côi, rồi sẽ trở lại trường để bắt đầu những năm đại học.
Năm thứ ba đại học, Liz gặp Lawrencẹ Hai người thương nhau, và cưới nhau sau khi Liz xong cử nhân. Laura ra đời sau đó hai năm.
Liz chưa một lần kể cho chồng nghe về cái tai nạn xảy đến cho nàng vào đêm hãi hùng đó.

*

Ông Lawrence nước mắt dàn dụa khi nghe vợ kể lại câu chuyện năm nào. Ông không bao giờ có thể ngờ được cái bồng bột của thời niên thiếu mà ông gây ra, lại mang đến hậu quả khủng khiếp như hôm nay...
Năm đó, ông đang học năm thứ hai của đại học Harvard, theo lời mời của một người bạn, ông bay về Denver dự lễ ra trường của em bạn. Ông được mời tham dự đêm dạ vũ ở khách sạn Hilton. Lúc đến nơi, Lawrence đã ngà ngà say, dù vậy ông vẫn uống thêm rượu cho đến lúc say mèm. Ông nhớ đâu như là ông đã mời được một cô gái thật trẻ ra khiêu vũ với ông.
Sau màn khiêu vũ, ông rủ cô ra ngoài vườn nói chuyện. Rồi chuyện gì xảy ra ông cũng không nhớ rõ lắm. Chỉ biết, khi tỉnh dậy, ông thấy mình đang nằm bên cạnh một cô gái mà cả hai người không còn một mảnh vải che thân. Sợ quá, ông choàng dậy, bận nhanh quần áo, ông tìm đường chạy trốn. Sáng hôm sau ông lên máy bay trở về nhà bố mẹ Ở Michigan.
Suốt mùa hè năm đó ông ngay ngáy lo sợ, nhưng qua hết mùa hè, ông trở lại Harvard, vẫn không có gì xảy ra. Nhưng câu chuyện đêm đó luôn ám ảnh ông. Ông không nhớ được khuôn mặt cô gái mà mình đã lấy mất sự trong trắng đời con gái của cô ta.
Hai năm sau, khi đang trình luận án tiến sĩ ở đại học Hopkins thì ông gặp bà Liz. Ngay lần gặp gỡ đầu tiên, hai người đã yêu nhau, rồi cưới nhau khi Liz xong cử nhân.
Bà Liz càng lúc càng kinh ngạc khi nghe chồng kể lại câu chuyện của hơn hai mươi năm về trước. Làm sao bà có thể ngờ được người chồng của mình lại chính là người đã lấy mất cuộc đời con gái của mình trong một buổi dạ tiệc năm xưa!!!
Làm sao bà có thể ngờ được ông là cha của đứa bé, mà bà đã phải ký giấy cho cô nhi viện, trước khi nó sinh ra đời.
Bà sửng sốt quay sang nhìn Larry, người con rể mà bà đã thương quý ngay lần đầu tiên khi Laura mang về giới thiệu với ông bà. Định mệnh sao lại khắc nghiệt như thế này? Bà phải làm sao để giải quyết mọi chuyện?
Nước mắt bà dàn dụa làm mờ đi khuôn mặt của chồng và con đang sửng sốt nhìn bà.
Tháng Bảy, 1999
An Nghiêm - Hiền Vy

Hết


Xem Tiếp: ----